Monday, April 4, 2016

Hồ Chí Minh có nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc? (Phần I)

Le Nguyen (Danlambao) - Mây mù vần vũ, ma quái bí ẩn, mờ mờ ảo ảo bao quanh thân thế, sự nghiệp Hồ Chí Minh đã làm tiêu tốn không biết bao nhiêu giấy mực, tiền bạc, công sức của giới sử gia thế giới tự do và thế giới cộng sản. Giới sử gia tự do vì hiếu kỳ muốn giải mã huyền thoại Hồ Chí Minh, muốn phủi bỏ lớp sơn hào nhoáng bên ngoài để biết sự thật Hồ Chí Minh. Giới sử gia cộng sản thì ngược lại, chúng cố tình bóp méo sự thật, cố tung hỏa mù, cố thêu dệt nhào nặn nên huyền thoại giả tạo để biến Hồ thành “thánh”cho dân Việt mê muội tôn thờ bái lạy tên cộng sản quốc tế gian manh, độc ác.
Riêng người Việt Nam, ngoài bộ máy tuyên giáo trả lương cho báo nô, bồi bút, trí nô vẽ hình, tạc tượng thổi phồng cho Hồ Chí Minh trở nên vĩ đại, còn có một bộ phận không nhỏ, đủ mọi thành phần xã hội không cộng sản, từ bình dân đến trí thức, từ nhà khoa học đến không khoa học, từ nhà sử học đến không phải nhà sử học cùng nhau đi tìm sự thật để biết lý do nào, động cơ nào thúc đẩy Hồ Chí Minh tàn bạo đến độ man rợ như loài thú hoang dã đối với dân tộc Việt Nam?
Giờ đã rõ, ai cũng biết sự tàn bạo, man rợ của Hồ tựu trung vào những vụ việc cụ thể như: Hồ dạy tố điêu, dạy cách giết người bằng cách chôn sống chừa lại cái đầu cho trâu cày trong cải cách ruộng đất; Hồ dạy xỏ xâu, đập đầu xô xuống mồ chôn tập thể ở Huế năm Mậu Thân 68; Hồ dạy giết người vắt cài cáo trạng điêu trên ngực áo và giết người mổ bụng cắt đôi bao tử, thả trôi sông cho xác người chìm xuống...
Tìm hiểu sự khát máu giết người không gớm tay của Hồ, người ta mới phát hiện thêm nhiều bí ẩn trong cuộc đời của Hồ Chí Minh và biết được hình ảnh thật của Hồ hoàn toàn khác với những gì sách báo, tài liệu, loa đài phổ biến, giảng dạy trong các cơ sở, hệ thống giáo dục của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam. Qua đó người ta mới biết tài năng xuất chúng, xuất quỷ nhập thần, sự nghiệp cách mạng “vĩ đại” của Hồ, chỉ là do bộ máy tuyên giáo cộng sản Việt Nam và cộng sản quốc tế thêu dệt, hư cấu chứ sự thật là Hồ trần trụi chẳng có gì...
Cũng từ việc tìm hiểu sự thật Hồ Chí Minh người ta mới biết, Hồ không chỉ tàn bạo với kẻ thù mà Hồ còn tàn độc với những người yêu nước tinh hoa của dân tộc Việt Nam và Hồ độc ác luôn cả với những đồng chí đồng cam cộng khổ của Hồ. Từ sự dã man khát máu, giết người bừa bãi, tạo động lực cho những người quan tâm ra sức sục sạo trong đống tư liệu tìm thấy bức thơ của Hồ gởi quốc tế nông dân đòi tiền lương mới biết là Hồ hoạt động cho quốc tế cộng sản và chiêu bài vì dân vì nước... cách mạng dân tộc, dân chủ nhân dân... chỉ là bức màn nhung êm ái, che chắn cho tên tay sai ngoại hạng Hồ Chí Minh tàn phá đất nước Việt Nam. 
Một phần tư thế kỷ sau ngày Hồ chết cho đến những năm cuối thế kỷ XX bước sang vài năm đầu của thế kỷ XXI cũng chưa ai phá vỡ được hào quang giả tạo bao quanh huyền thoại Hồ Chí Minh. Những người biết sự thật Hồ Chí Minh chỉ là số nhỏ không đủ bằng chứng, lý chứng, không lan tỏa đủ để làm thay đổi quan điểm của đại bộ phận người Việt từ bình dân đến trí thức bị tẩy não, nhồi sọ hiểu lệch lạc, hiểu không đúng về sự thật Hồ Chí Minh.
Sự thật Hồ Chí Minh bị tuyên truyền của loa đài tuyên giáo át tiếng trong một thời gian dài, mãi cho đến khi kỹ thuật tin học ra đời, thông tin bùng nổ, các trang mạng xã hội nở rộ và nhiều tài liệu lịch sử được bạch hóa với số lượng lớn đã đánh bạt luận điệu tuyên truyền bịp bợm dối trá về Hồ Chí Minh. Tuy thế vẫn phải công nhận là cũng không có nhiều người biết đầy đủ sự thật Hồ Chí Minh và mỗi người mỗi nhóm chỉ thấy một phần sự thật Hồ Chí Minh. Rồi từng mảnh riêng rẽ được ráp nối lại làm thành bức tranh sự thật Hồ Chí Minh đẫm đầy máu, nước mắt của dân tộc Việt Nam. 
Ngoài kho tài liệu của cộng sản viết về Hồ Chí Minh còn có nhiều tài liệu, sách báo của những người không cộng sản nghiên cứu, phân tích, mổ xẻ nhiều góc cạnh để hình thành bản đúc kết tương đối gần với sự thật Hồ Chí Minh nhất.
Những tác phẩm gây tiếng vang, tạo sóng dư luận xã hội về sự thật Hồ Chí minh có khá nhiều. Trong số đó có cuốn “Hồ Chí Minh: A Life” của sử gia người Hoa Kỳ William J. Duiker, và cuốn “Hồ Chí Minh: The Missing Years, 1919-1941” của nữ sử gia người Anh, Sophie Quinn-Judge. Thế nhưng cuốn sách gây sự chú ý, tạo sóng dư luận đình đám nhất là cuốn “Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo” của học giả Hồ Tuấn Hùng người Đài Loan. 
Cuốn sách nghiên cứu “Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo” với nhiều tư liệu lịch sử chứng minh Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương người Hẹ nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc đã chết ở nhà tù Hong Kong năm 1932 vì bệnh lao phổi, một loại bệnh nan y chưa có thuốc đặc trị vào thời bấy giờ.
Điều lạ lùng là Tàu Cộng lẫn Việt Cộng đều im lặng không lên tiếng về sự kiện Hồ Chí Minh giả Nguyễn Ái Quốc gây xôn xao dư luận. Cuốn sách “Hồ Chí minh Sinh Bình Khảo” đã tạo ra làn sóng của hai phe bênh lẫn chống luận điểm Hồ Chí Minh giả của Hồ Tuấn Hùng. 
Để củng cố luận điểm Hồ Chí Minh giả, phe bênh Hồ Tuấn Hùng đưa ra thêm bằng chứng về việc có người nhập vai đóng thế Hồ khá lý thú, rất thuyết phục, tập trung vào những điểm nổi bật sau đây:
1) Hồ Chí Minh là người đóng thế Nguyễn Ái Quốc vì Quốc chết do bệnh lao phổi trong trại tù ở Hong Kong năm 1932, có báo đảng đưa tin và có cả làm lễ truy điệu. Điểm nghi ngờ này là rất có lý, rất thuyết phục vì thời đó chưa có thuốc đặc trị bệnh lao phổi.
Vậy Hồ nhập vai Quốc là nghi ngờ có cơ sở khả tín?
2) Theo lịch sử đảng đọc được, có nói ông Hồ giữ chức tổng biên tập của tờ Việt Nam Độc Lập từ năm 1941-1945. Cùng thời gian đó, lại có một Hồ khác ở tù bên Tàu năm 1942-1943, sáng tác thơ Nhật Ký Trong Tù bằng tiếng Tàu. 
Vậy, ông Hồ nào viết báo liên tục cho Việt Nam Độc Lập và ông Hồ nào ở tù viết Nhật Ký Trong Tù và sự thật thì là có bao nhiêu đứa tình báo quốc tế nhập vai Hồ Chí Minh?
3) Hồ Chí Minh (chủ tịch nước) được ca tụng là một người yêu nước theo chủ nghĩa dân tộc nhưng Hồ làm chủ tịch nước cho đến chết, không ai thấy Hồ mặc quốc phục theo truyền thống Việt Nam mà chỉ thấy Hồ mặc đồ đại cán của tàu, rất thích món ăn của Tàu, có cả đội ngũ ẩm thực Tàu phục vụ. 
Vậy Hồ là Nguyễn Tất Thành (Nguyễn Ái Quốc) là không có cơ sở thuyết phục?
4) Theo tiết lộ của nữ y tá trong đoàn y sĩ chăm sóc sức khỏe cho Hồ kể lại, là đến lúc sắp chết Hồ Chí Minh muốn nghe một bản nhạc Tàu và nữ y tá này đã hát nhạc tàu cho Hồ nghe. Nhưng tuyên giáo bóp méo sự thật, bẻ lái chuyện nghe nhạc Tàu trước khi chết của Hồ thành ra “chuyện” Hồ muốn nghe câu hò, câu ví của xứ Nghệ. 
Vậy tuyên giáo bịa chuyện để làm gì, có phải là để che giấu tung tích Hồ?
5) Theo tình báo Pháp thì Hồ Chí Minh (Nguyễn Ái Quốc) cao 1,62m và Hồ Chí Minh (chủ tịch nước) cao 1,69m. Theo lẽ thường thì người già sẽ teo nhỏ lại, lùn xuống nhưng Hồ Chí Minh về già lại trổ mã cao lên cả tấc là không bình thường?
Vậy chiều cao thay đổi của Hồ có hợp lý không?
6) Nhìn vào hình chụp Hồ Chí Minh cầm bút viết thì giống người cầm bút lông viết chữ Tàu chứ không giống người cầm bút máy viết chữ Latin? Cũng như chữ viết của Hồ Chí Minh (Nguyễn Tất Thành) gởi đơn xin đi học trường thuộc địa rất đẹp và Hồ Chí Minh (chủ tịch nước) viết di chúc, chữ như gà bới, sai chính tả tét tòe loe, lại bôi xóa như bản nháp của học trò tập làm văn.
Vậy nghi ngờ có người “nhập vai” đóng thế Hồ có cơ sở hợp lý không?
7) Theo Hồ Chí Minh toàn tập, tập 5 qua lời phát biểu của Hồ Chí Minh trong một buổi sinh hoạt nội bộ đã chỉ ra Nguyễn Ái Quốc với Hồ Chí Minh là hai người khác nhau: “...trong 7, 8 đại biểu ngoài đồng chí Nguyễn Ái Quốc và tôi, nay chỉ còn đồng chí Hồ Tùng Mậu, đồng chí Trịnh Đình Cửu, đồng chí Tản Anh...”
Vậy lời phát biểu của Hồ Chí Minh nói lên điều gì về thân thế của Hồ với Nguyễn Ái Quốc?
8) Hồ Chí Minh chỉ nhận vơ mình là Nguyễn Ái Quốc khi các đồng chí của Hồ, những người hoạt động cách mạng biết rõ Hồ lúc hoạt động ở bên Pháp, ở bên Tàu, ở Việt Nam. Kể cả thân nhân giòng tộc “Nguyễn Sinh..” bị Hồ “thanh toán” bằng cách mượn tay kẻ thù tiêu diệt hoặc bị các chứng bệnh lạ không thuốc trị hay bị chết bất đắc kỳ tử?
Vậy việc ám sát, thủ tiêu giết người diệt khẩu đã phần nào xác định Hồ là ai? 
9) Liệu một Nguyễn Ái Quốc viết văn, viết báo tiếng tăm vang dội với hàng ngàn bài viết đủ thể loại, đã từng học trung học đến lúc làm chủ tịch nước mang danh Hồ Chí Minh lại viết di chúc sai chính tả, gạch xóa tùm lum và đầy ký hiệu phiên âm không có trong tự điển tiếng Việt là f, z, j, w như fương fáp, zũng, jì đó, trung wơng, tự zo... kể cũng lạ?
Với thành tích chữ Việt như thế, có thể tin Hồ là người Việt được không?
10) Ngày càng có nhiều hình ảnh bí mật của Hồ Chí Minh chụp chung với gia đình vợ con “rò rỉ” trên các trang mạng xã hội. Điều đó càng củng cố cho giả thuyết Hồ Chí Minh nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc có thêm cơ sở thuyết phục hơn.
Những hình ảnh như thế này chỉ trong kho tài liệu của Trung Cộng mới có thôi.
(Đón đọc phần II để nghe thấy lời phản bác học giả Hồ Tuấn Hùng về việc Hồ Tập Chương nhập vai Hồ Chí Minh đóng thế Nguyễn Ái Quốc.)

Sunday, April 3, 2016

Tân chủ tịch nước Trần Đại Quang đã khai man lý lịch như thế nào?



Trần Đâi QUang tuyên thệ
Hoàng Trần (Danlambao) - Ngày 2/4/2016, đại tướng CA Trần Đại Quang vừa chính thức làm lễ “tuyên thệ” nhậm chức chủ tịch nước sau khi nhận được 91,5% “phiếu bầu” từ các đại biểu quốc hội sắp mãn nhiệm.
Phát biểu trong lễ nhậm chức, ông này dõng dọc tuyên bố sẽ “tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Nhân dân và Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam”.
Thông tin này cũng không có gì sốt dẻo cho lắm, bởi lẽ Trần Đại Quang là ứng viên duy nhất cho chiếc ghế chủ tịch nước, điều này đã được biết trước từ cách đây hơn 2 tháng.
Tuy vậy, điều đáng chú ý là hầu như tất cả các cơ quan truyền thông chính thống của đảng cộng sản, trong phần tiểu sử đều ghi rõ Trần Đại Quang sinh ngày: 12/10/1956.
Liệu vị tân chủ tịch nước có đúng sinh năm 1956 như sách vở cộng sản vẫn hay tuyên truyền? Để trả lời câu hỏi này, mời bà con xem lại bài viết cùng tác giả dựa theo những bằng chứng đã được công bố trên Danlambao.
Thuật “cải lão hoàn đồng” của tân chủ tịch nước.
Trước đại hội đảng lần thứ 11 năm 2011, Trần Đại Quang khi ấy là thứ trưởng bộ CA. Theo tuổi thật thì ông này sinh năm 1950, ngấp nghé bước sang tuổi 61.
Ở đội tuổi này, ông Quang đáng lẽ phải về hưu vì theo quy định nhân sự trong đảng, ứng viên tham gia bộ chính trị lần đầu phải dưới 60 tuổi.
Để qua mặt đảng, ông này đã cố tình gian lận hồ sơ, biến năm sinh từ 1950 trở thành 1956. Tức ‘cải lão hoàn đồng’ so với tuổi thật là 6 tuổi, đủ điều kiện tham gia bộ chính trị khoá 11.



Văn bản gian lận xác nhận năm sinh giả của ông Trần Đại Quang được đích thân chủ tịch tỉnh Ninh Bình Đinh Văn Hùng ký.
Văn bản gian lận xác nhận năm sinh giả của ông Trần Đại Quang được đích thân chủ tịch tỉnh Ninh Bình Đinh Văn Hùng ký.
Để hợp thức hoá lý lịch mới này, Trần Đại Quang đã cấu kết với Đinh Văn Hùng – chủ tịch UBND Ninh Bình xác nhận năm sinh là 1956.
Ngón đòn phù phép này đã giúp ông ta vượt qua nhiều ứng cử viên khác, trở thành ủy viên trẻ nhất trong bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam tại đại hội 11. Đến đại hội 12 thì tiếp tục được “cơ cấu” thành chủ tịch nước.
Tuy nhiên, dù quyền lực đến đâu chăng nữa Trần Đại Quang không thể che dấu được sự thật.
Một bằng chứng không thể chối cãi là tất cả những văn bằng tốt nghiệp đại học, từ tại chức luật cho đến cap cấp lý luận Mac-Lenin của ông Quang đều ghi rõ năm sinh là 1950.







Từ bằng tại chức luật cho đến cao cấp lý luận Mac-Lenin của ông Quang ghi rõ năm sinh 1950
Tất cả các tài liệu như trên đã được tố cáo trên Danlambao từ cuối năm 2010, tức cách đây đã hơn 5 năm. Tuy nhiên, cá nhân Trần Đại Quang và đảng cộng sản chưa bao giờ dám trả lời công khai về nội dung tố cáo.
Càng che đậy thì lại càng khiến dư luận tin rằng những gì Danlambao nói là đúng và chính xác.
Cộng sản được dựng lên bởi những âm mưu và thế lực đen tối, làm sao dám minh bạch vụ việc. Thậm chí, nếu cộng sản muốn minh bạch cũng không xong, bởi sợ há miệng mắc quai.
Đến như thiếu tá Hồ Quang của bát lộ quân Trung Cộng có thể nghiễm nhiên trở thành “ cha già dân tộc”, thì Trần Đại Quang cũng chỉ là học tập và làm theo tấm gương “bác Hồ” như những gì đảng cộng sản tuyên truyền mà thôi.
Chủ tịch nước còn khai man lý lịch thì sớm muộn gì thuộc cấp cũng âm mưu tạo phản. Quả đúng là: Thượng bất chính, hạ tắc loạn.
Hoàng Trần

 

Friday, April 1, 2016

Giải ảo 2 - Hồ Chí Minh nói tiếng Việt như người… ngoại quốc!

“Nghe giọng Hồ - so sánh với giọng Nghệ an, những âm ngọng đều... không phải!.”
Nguyễn Hồn Việt (Danlambao) - “Khi chứng minh rõ HCM là người Tàu do CSTQ cài cắm từ sau 1932 vào thân thế NAQ thì không cần phải chứng minh HCM đã làm đúng hay sai điều gì từ 1933 đến 1969 nữa cả, mà tất cả đều hiện nguyên hình hành vi của kẻ Hán gian hại nước Việt…”
A. Bằng chứng: “Nhân Dịp = Nhân Nhịp”.
Hồ nói tiếng Việt như người ngoại quốc! Nhất là ở những cuộc phải nói dài và ít quan trọng (Hồ không để ý) thì điều này càng rõ, trong đó ở video thứ 9 “Chủ tịch Hồ Chí Minh nói chuyện tại ĐH Phụ nữ toàn quốc lần III” ngay ở giây thứ 6 Hồ đã nói ngọng “Nhân Dịp = Nhân Nhịp”. 

(Đến tận năm 1961 là năm diễn ra “ĐH Phụ nữ toàn quốc lần III” mà Hồ vẫn nói như người… Ngoại quốc!)
Lưu ý: Hồ không nói giọng Nghệ an, mà chỉ cố nói tiếng Nghệ, chú ý nghe sẽ là không phải! Không nói dấu “?” thành dấu “~” như một số bút tích Hồ đã cố viết nhưng… sai!
Nhưng Hồ đã giả tiếng Nghệ như thế nào? Xin xem Giải Ảo 1: Chẳng phải quê - Hồ Chí Minh cố tình viết giọng Nghệ nhưng... sai! sẽ rõ. 
Đôi lời với các nhà Nghệ An học: Chúng ta hãy nghe kỹ xem và đối chiếu với giọng Nghệ An chuẩn: “Dấu ngã (~) thành dấu nặng (.)” ở bài Giải Ảo 1: Chẳng phải quê - Hồ Chí Minh cố tình viết giọng Nghệ nhưng... sai! 
Chúng ta cùng cho kết luận nhé.
(Đón đọc: Giải Ảo 3. NAQ viết truyện Ngụ ngôn bằng tiếng Pháp - Hồ nói được vài câu đơn giản (phải có người ngồi bên nhắc) và không biết từ Sa Lầy tiếng Pháp là gì!)
Lịch sử như cái sân gạch - mỗi số phận người như 1 viên gạch - bọn quỷ như những hố bom, vết đạn - tôi là người đi san hố bom, bịt vết đạn và lựa gạch - Danlambao là ông chủ thầu xây dựng - ý kiến của các bạn như là xi là cát - chúng ta cố gắng cùng nhau đặng xây nên một cái sân lịch sử. Phần Giải Ảo - đã góp thêm để chúng ta nhìn các Viên Gạch đau thương một cách rõ ràng hơn”
Mong độc giả gửi đương linK bài này đến các diễn đàn: Tiếng Nghệ An và download các bằng chứng sau để cất trữ.
B. Tài liệu nghiên cứu









Bài cùng chuyên mục đã đăng:
Viết từ Việt Nam

Giải Ảo 1: Chẳng phải quê - Hồ Chí Minh cố tình viết giọng Nghệ nhưng... sai!

I. Hồ cố tình viết giọng Nghệ nhưng… sai! 
1. Giọng Nghệ an chuẩn:
- Âm điệu:
Rất quan trọng. Dấu ngã (~) thành dấu nặng (.) nên mới nghe giọng Nghệ An nặng trình trịch (ở 1 số vùng dấu hỏi (?) cũng nói thành dấu nặng (.) nốt)…” (1)
“Đặc trưng làm nên sự khác biệt giữa tiếng Nghệ Tĩnh với tiếng của các địa phương khác là ở âm điệu và hệ thống từ loại. Theo đó, về mặt âm điệu, người xứ Nghệ đọc dấu ngã (~) thành dấu nặng (.), cho nên nghe giọng Nghệ mới “nặng trình trịch”. Thậm chí, ở một số vùng, dấu hỏi (?) cũng được đọc thành dấu nặng (.).”(2).
“Trong khi ở khu vực Nghệ An-Hà Tĩnh thì thanh ngã bị nhập vào thanh nặng (chủ nghĩa xã hội -> chủ nghĩa xạ hội).” (3).
“... Hồi mới đi học ngoài HN cô giáo dạy em có bố mẹ là người nghệ an, cô trêu em bảo em đọc câu chủ nghĩa xã hội, rứa là em hí hửng phang ngay: chủ nghịa xạ hội (4).
“Mỗi lần trai xứ Nghệ
Đưa vợ về thăm quê
Từ lúc bước lên xe
Có thêm nghề phiên dịch.
Từng âm thanh chắc nịch.
Chẳng thêm "ngã" bao giờ” (5).
2. Thư Hồ viết: 
- Thư “Bác H” viết cho Hồ Mộ La như thế nào? 
Tất cả các từ có dấu (?) “Bác” đều viết thành dấu (~)!
Như: (Cảm ơn) = (Cãm ơn), (Mạnh khỏe) = (Mạnh khõe), (Phổ thông) = (Fỗ thông), (Phải không) = (Fãi không), (Đã nhận) lại viết đúng = (Dã nhận)
Như vậy đối chiếu với giọng Nghệ “Chẳng thêm "ngã" bao giờ” ở trên thì ta có thể kết luận: Đây không phải tiếng Nghệ An!
Nếu đúng giọng Nghệ thì thư Hồ phải viết lại thành:
“Cháu Mộ La.

Đạ nhận được thư cháu, Chú cạm ơn. Biết cháu to nậy, mạnh khọe, tiến bộ, chú mầng. Nhưng cháu viết hơi “văn nghệ” quá, Chú ngại. Ví dụ: Răng không kêu chú là chú Minh, lại kêu bằng “Minh thúc”. Tiếng ta có, thì nên ùn tiếng ta, như rứa phô thông hơn, phai không cháu?

Hôn cháu
Chú Minh”
Như vậy đối chiếu với giọng Nghệ “Chẳng thêm "ngã" bao giờ” ở trên thì ta có thể kết luận: Đây không phải tiếng Nghệ An!
- Thư “Bác H” viết cho Đỗ Đình Thiện
Cũng vậy: Tất cả các từ có dấu hỏi H đều viết thành dấu ngã (Của cải = cũa cãi…)
“11. Bác Hồ với đồn điền Chinê
…Hay tin máy bay Pháp oanh tạc đồn điền Chinê, Bác Hồ đã gửi thư thăm hỏi đến ông bà Thiện:
“Chú thím Thiện. Được tin chú thím, nhà Hiền và các cháu đều bình an, Tôi rất vui lòng. Mất cũa cãi không sợ. /Còn trời còn Nước còn non, thì còn cũa cãi bà con họ Hồ./ Kháng chiến thành công, ta làm ra cũa khác, chắc chắn hơn. Chúc các chú thím mạnh khõe. Hôn các cháu. Chào thân ái và quyết thắng.”
12. Việt Bắc (1947-1954)
…Có lần, các con ông bà Thiện biếu Bác trứng và rau nhà tăng gia được, Bác đã làm bốn câu thơ cảm ơn, đánh máy trên tấm thiếp chúc tết Tân Mão (1951) của Bác:
Cãm ơn các cháu,
Biếu Bác trứng, rau,
Bác chúc các cháu,
Học hành tiến mau.”
Trong một thư khác Bác viết:
“Các cháu nhà Thiện, nhà Hiền,

Nhân zịp bác Cả về, Bác không có gì gỡi biếu các cháu. Bác gỡi các cháu mượn xem 1 quyễn tiễu sữ cũa 1 cháu nhi đồng Nam-bộ. Các cháu xem xong, bác sẽ gỡi cho các cháu khác xem.

Cãm ơn Thím Thiện đã biếu 2 chai tương rất ngon.

Chúc các chú thím mạnh khõe, và Hôn các cháu.”
…”” (7).
Như vậy đối chiếu với giọng Nghệ “Chẳng thêm "ngã" bao giờ”” ở trên thì ta có thể kết luận: Đây không phải tiếng Nghệ An!
Nhận xét: Như ở bằng chứng 2 ta thấy Hồ không nói giọng nghệ, và không nói dấu (?) thành dấu ngã (~), và ở nhiều văn bản thì Hồ không viết ngọng như vậy (Viết chuẩn như người Ngoại Quốc viết tiếng Việt), nhưng ở một số thư, đặc biệt là thư cho người quê Nghệ - Tĩnh thì Hồ lại thường viết dấu (?) thành dấu ngã (~).
Vì sao Hồ lại phải cố viết giọng như vậy???
Vì Hồ cố viết cho thành tiếng Nghệ nhưng lại không đúng!!!
(Đón đọc: Giải Ảo 2. Nghe giọng Hồ - so sánh với giọng Nghệ an, những âm ngọng đều không phải!.)
Thế mới thật là: 
Giọng Nghệ Dấu ngã (~) thành nặng (.) 
Giọng Hồ có thế đâu mà quê hương?
Vì đâu Hồ đã cố tình
Đóng kịch khi viết cho thành Nghệ An?
II. Hồ gợi chuyện làm quen
“Mộ La tuổi Ngọ - Canh Ngọ...
Bà Mộ La kể, Bác có trí nhớ tuyệt vời, mình không thể tưởng tượng. Người nhớ hẳn vì sự quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt, rất tình người. Một lần, khi bà đang học tại Nhạc viện Traikôvxki ở Matxcơva (1961-1966), được đến thăm Bác, Người nhận xét vui: - Hồi ni cháu ăn diện đồ tây nom to nậy hề? Mới đó, cháu viết thư gọi Bác là “Minh thúc”. Bác cười, nói vui: - Lại “mới” nữa, cách nay độ 30 năm, lần đầu gặp cháu còn mặc quần thủng đít…
Mộ La tức cười, mạnh dạn giải thích: - Thưa Bác năm 1943, ba mẹ con cháu đến Liễu Châu tìm Bác, cháu đã hỏi Bác: Tại sao cụ lại xưng chú với cháu? Bác bảo vì chú ít tuổi hơn thày cháu. Thế là sau đó về nhà, cháu nhớ quá viết thư tiếng Trung gọi “Minh thúc”. Vả lại, ngày đó cháu chỉ nghĩ Bác là người trong gia đình, chú của cháu. Nay thì khác, Bác là Bác Hồ của mọi người, cả trong nước và trên thế giới.
Bác chăm chú nghe, gật gật đầu cười: - Cô sinh viên trường nhạc lý luận… khá lắm! Còn “bài bản” chi nữa nào? Cả hai Bác cháu cùng cười. Mộ La trấn tĩnh lại nói tiếp: - Dạ, thưa Bác, cháu xin mạn phép: Bác quên rồi. Khi Bác ở Liễu Châu, cháu đã 13 tuổi, sao lại là mặc quần trẻ nhỏ?
- Ấy, ấy… Hẳn cháu không phải không nhớ mà có thể chưa biết. Hồi nớ cháu mới lên hai, bà nhà bế theo lên Thượng Hải dự Hội nghị Mặt trận phải đế toàn Trung Hoa…
- Trời đất ơi, chuyện nhỏ đã qua 30 năm, Bác nhớ từng chi tiết!” (6)
Nhận xét: “Mộ La tuổi Ngọ – Canh Ngọ” tức sinh năm 1930.
Vậy “Hồi nớ cháu mới lên hai” tức là năm 1932!
Nếu đúng: “- Ấy, ấy… Hẳn cháu không phải không nhớ mà có thể chưa biết. Hồi nớ cháu mới lên hai, bà nhà bế theo lên Thượng Hải dự Hội nghị Mặt trận phải đế toàn Trung Hoa…” (6). Tức là ông Hồ Học Lãm đi dự hội nghị với Hồ thì đưa vợ và con đi cùng?
Vậy tự do như là đi họp “Quốc Hội” của Hồ hiện nay?
Không thể!
Mà năm 1932 thì theo chính Hồ kể là hắn ta đang ở... trong tù!

Đây chính Hồ kể: 
“Ngày 6/6/1931, Bác bị bắt ở số nhà 186 Phố Tam Lung (Cửu Long). 

... Ông Lô-dơ-bi vào nhà giam gặp Bác và nói ông sẽ ra sức cãi hộ cho Bác. 

... Đến tháng 2/1933, gần Tết âm lịch, “Hội đồng Nhà vua” xoá án và ra lệnh: Cho phép Bác tự do đi đâu thì đi, miễn là ra khỏi Hương Cảng. 

Thế là thắng lợi bước đầu! Nhưng đi đâu? Đi thế nào cho thoát? Nếu không khéo thì ra khỏi nhà giam sẽ rơi vào tay thực dân Pháp. 

Bà Lô-dơ-bi nhờ một người bạn mua hai vé tàu thuỷ hạng nhất...

...Tàu đến Hạ Môn thì vừa đúng 30 Tết âm lịch. Nhận lời mời của bầu bạn, vị thân sĩ Trung Quốc lưu lại ăn Tết ở Hạ Môn...” (8).

“Hú vía! Ở Thượng Hải, bọn Quốc dân Đảng cũng khủng bố gắt gao. Để che mắt bọn mật thám, Bác phải tíêp tục giữ bộ điệu như một vị thân sĩ, mặc áo quần thật sang, ở khách sạn thật sang, nhưng đến tối thường khoá cửa lại, rồi ăn khoai trừ bữa và tự giặt lấy quần áo... 

Mùa thu năm 1933, được tin có một đoàn đại biểu từ châu Âu sắp sang các nước Viễn Đông tuyên truyền chống chiến tranh đế quốc. Đoàn gồm có một người quý tộc Anh, một đại biểu quốc hội nước Bỉ, một nhà văn người Pháp (là đồng chí Vây-ăng Cu-tuy-ri-ê). Tin tức này làm cho Bác mừng rỡ nhẹ cả người. 
Bác đến Thượng Hải đã lâu mà vẫn chưa bắt được liên lạc...” (8).
Đây là Hồ kể hay là T.Lan lại không phải Hồ?
Liệu chúng có dám cãi như vậy không? Ai đây:
“Áp theo các tiêu chí, chúng tôi tự tin với đề cử của mình”!

(TT&VH) - Đó là phát biểu của TS Chu Đức Tính, Giám đốc Bảo tàng Hồ Chí Minh nhân cuộc tọa đàm khoa học về xây dựng hồ sơ đăng ký Di sản tư liệu thế giới đối với bản thảo tác phẩm Vừa đi đường vừa kể chuyện của Chủ tịch Hồ Chí Minh (diễn ra hôm 14/7 vừa qua). Đây là bản thảo Người viết năm 1961 với bút danh T.Lan và được giới khoa học đánh giá là một tác phẩm đặc biệt giá trị. ” (9). 
Như vậy, đoạn văn trên nói lên là câu chuyện tầm phào làm quen với một cô gái, rằng ngày xưa: “Chú và bố mẹ cháu rất thân thiết...”!
Thật là: Hồ kia bảo hắn... trong tù.
Bây giờ lại gặp Mộ La... cởi chuồng?
Sự thật là gì?
(Đón đọc: Viên Gạch 8. Hồ giết hết Việt Minh của Hồ Học Lãm - Gia đình Hồ Học Lãm: Hồ Học Lãm bị giết, con gái lớn bị giết, vợ bị đầu độc, chỉ còn con gái nhỏ là Hồ Mộ La. Rồi nói Ta là Việt Minh!) 
III. Trao đổi thêm với bác “Cánh dù lộng gió”
Trong bài Lộ diện thêm một "cháu gái" của Hồ Chí Minh sau nhiều năm giấu mặt, chúng ta không nên chỉ căn cứ vào chữ: “Hôn Cháu” trong thư để nói “Hồ có máu tốt” bác ạ, Hồ Mộ La là một nhân vật đáng thương: Cha bà ấy là cụ Hồ Học Lãm - một trí sĩ yêu nước đã lập ra Việt Minh từ 1936, nhưng rồi bọn quỷ Hồ đã tiêu diệt tất cả, sau đó nói đó là Việt Minh của Hồ! (Mong sớm viết xong bài Viên Gạch 8 về gia đình cụ Hồ Học Lãm, khi đó bác sẽ thấy bà ấy đáng thương như thế nào!)
01.04.2016 - Viết từ Việt Nam.

Tuesday, January 5, 2016

TRUNG CỘNG, CON CỜ THỨ 2 CỦA CỘNG ĐỒNG MỸ GỐC DO THÁI

TRUNG CỌNG, CON CỜ THỨ 2 CỦA CỘNG ĐỒNG MỸ GỐC DO THÁI





Nhất Hướng Nguyễn Kim Anh Nguồn: Báo Tổ Quốc 2016-01-05

1.- Cộng Đồng Giàu Nhất Thế giới
Cộng đồng người Mỹ gốc Do Thái có khoảng từ 5,3 đến 8,4 triệu người gồm 3 nhóm, lớn nhất là nhóm Ashkenazi, chiếm đến 90% dân số cộng đồng, hai nhóm khác là Sephardic và Mizrahi. Người Do Thái xem quan trọng 3 thứ : Do Thái Giáo (Judaism), trí thức và tài sản. Do Thái Giáo đã giúp cho người Do Thái bị phiêu bạt mấy ngàn năm mà không mất gốc. Trí thức giúp cho người Do Thái vươn lên đứng đầu mọi lãnh vực của nền văn minh nhân loại (30% giải Nobel được trao cho người Do Thái). Tài sản đã làm cho người Do Thái giàu có mà đặc biệt là cộng đồng Do Thái tại Mỹ đang quản lý một số tài sản có thể ngang với từ 15 % đến 20% tài sản của nhân loại. Người Do Thái rất đoàn kết, có tổ chức và không giữ bí mật để làm lợi riêng nên khi họ quây quần thành tập thể thì họ có cơ chiếm hết mọi quyền lợi chung quanh và trở thành mối họa cho những cộng đồng bản xứ nơi họ định cư.
Thế chiến thứ II, người Đức đã thấy được mối họa Do Thái nên đã diệt chủng hơn 2 triệu người Do Thái. Thảm cảnh Holocaust đã làm động tâm cả nhân loại nên các cường quốc mới dành một mảnh đất nhỏ bên bán đảo Sinai của Ai Cập để cho người Do Thái có chổ đi về, nước Israel.
Cộng đồng Do Thái ở Mỹ thoát được sự tàn phá của hai trận thế chiến và không bị họa Holocaust nên họ vươn lên giàu có rất nhanh và chiếm lấy nước Mỹ và dùng nước Mỹ như một con cờ điều khiển cả thế giới. Helen Thomas, một phóng viên nổi tiếng và là một thành viên của cơ quan báo chí Tòa Bạch Ốc hơn 50 năm, đã bị sa thải. Về sau, bà đã đọc một diễn văn tại một hội nghị ở Detroit trong đó bà trình bày quan điểm cho rằng “Quốc Hội, Tòa Bạch Ốc, Hollywood, và Wall Street đều bị Do Thái làm chủ. Dứt khoát là thế.” (Congress, the White House, Hollywood, and Wall Street are owned by Zionists. No question in my opinion.)
2.- Mục tiêu tối hậu : Tiền
Nhóm Sephardic là nhóm người Do Thái đầu tiên từ Tây Ban nha và Bồ Đào Nha di cư sang Mỹ, Đến năm 1749 đế quốc Anh làm luật cho ưu tiên người Do Thái di cư sang thuộc địa cùa Anh tại Hoa Kỳ. Năm 1880 Châu Âu đi vào khủng hoảng kinh tế nên cộng đồng Do Thái nói tiếng Yiddish thuộc nhóm Arkenazi ở các nước nghèo đói Trung Âu và Đông Âu tuôn sang Hoa Kỳ khoảng 2 triệu người. Họ làm đủ nghề thấp kém nhất để kiếm sống và nhanh chóng biến thành ông chủ trong mọi ngành. Nay điều hơi khó khăn là tìm cho ra một người Mỹ gốc Do Thái không phải là triệu phú, họ tập trung đông nhất ở mạn dưới Manhattan của New York, từ đó bàn tay Do Thái vươn ra quậy khắp thế giới với một mục đích tối hậu là để kiếm …. TIỀN.
Khi phân tích tình hình thế giới đi về đâu, cái gì đang xảy ra, cái sẽ sẽ xảy ra mà muốn điều phân tích ấy sâu sắc và chính xác thì chúng ta nên nhìn vào khối tài sản của cộng đồng người Mỹ gốc Do Thái hướng vào đâu để đầu tư, như thế là nên nhìn cho ra địa điểm đầu tư, hướng giải quyết sản phẩm đầu tư hay nhìn vào hướng cung và hướng cầu có thề làm cho số tiền đầu tư ấy được sinh lợi thì mới biết được mục đích của các diễn biến trên trường quốc tế.
3.- Các địa điểm đầu tư trước đây.
Một số chuyên gia về đầu tư cho rằng có 3 yếu tố cần phải nghĩ đến khi bắt tay vào việc đầu tư :
Yếu tố thứ nhất : Địa điểm đầu tư (Location)
Yếu tố thứ hai : Cũng là địa điểm đầu tư
Yếu tố thứ ba : và cũng là địa điểm đầu tư
Địa điểm đầu tư của tập đoàn tư bản Do Thái tại Hoa Kỳ lẽ dĩ nhiên là nước Hoa Kỳ, là một vùng an toàn nằm ngoài nhiều xung đột của thế giới, khi đầu tư thành công thì lợi nhuận làm cho số tài chánh ngày càng tăng thì phải nghĩ đến một địa điểm đầu tư khác nằm ngoài Hoa Kỳ, để cho số tài chánh thặng dư sinh thêm lợi nhuận.
Sau thế chiến thứ II địa điểm đầu tư ngoài nước Hoa Kỳ mà tập đoàn tư bản Mỹ gốc Do Thái chọn là 2 nước Đức và Nhật, bởi hai nước này là hai nước hoang tàn đổ nát, các cơ sở sản xuất vẫn có mà công nhân thì đang chết đói đang cần những bị bạc của những nhà tư bản Do Thái vực dậy để sản xuất ra những sản phẩm rẽ mạt bán khắp năm châu.
Sau hơn 20 năm thâu lợi nhuận hã hê, một người Nhật hay người Đức làm ra một đồng thì phải chia cho người Do thái ở Mỹ một ít, tập đoàn tư bản Do Thái rút tiền đầu tư từ hai nước này về vì họ nhìn ra một địa điểm đầu tư khác hấp dẫn hơn, nước Trung Quốc.
Nước này đang bị đại loạn của Hồng Vệ Binh, anh Mao Xếng Xáng giết các đồng chí của anh ta nên gây ra thảm cảnh 36 triệu người chết… vì đói. Các cơ sở sản xuất tiêu điều mà công nhân hơn 1 tỷ người đang thất nghiệp. Tập đoàn tư bản Do Thái ở Mỹ rót tiền vào đâu tư làm ra những sản phẩm rẽ mạt ” Made in China” bán ra toàn thế giới.
4.- Khủng hoảng địa điểm đầu tư :
Để giải quyết những sản phẩm quân sự làm ra tại địa điểm đầu tư ở Hoa Kỳ, tập đoàn tư bản Mỹ gốc Do Thái đã đem quân Mỹ gây bất ổn khắp Trung Đông khiến cho các ông vua dầu lửa phải chạy đua vũ trang hay nói cách khác đem tiền bán dầu đưa cho tập đoàn tư bản Do Thái để đổi lấy những đoàn tàu bay tàu bò giết nhau cho bỏ ghét.
Chính sách này gây cho nước Mỹ bị thù ghét khắp Trung Đông. Vụ đánh sập Tòa Tháp Đôi năm 2001 ở New York đã làm cho những tập đoàn tư bản Do Thái giật mình hoảng sợ và điều đầu tiên mà bất cứ anh nhà giàu nào khi lo sợ cũng phải làm là lo giữ của.
Sau một thời gian dài hơn 20 năm thâu lợi nhuận nhờ đầu tư vào đúng địa điểm, một nước Trung Cọng nghèo đói tan hoang. Tập đoàn tư bản Mỹ gốc Do Thái tính toán không thể kiếm thêm lợi nhuận hơn nửa vì chi phí đầu tư quá cao và sẳn dịp Tòa Tháp Đôi bị đánh sụp nên họ đồng loạt rút tiền về nước rồi đem cho vay dễ dàng, tắc trách mới sinh ra cuộc khủng hoảng tiền tệ ở Hoa Kỳ vào năm 2008.
Hiện nay số tài sản kết sù này đang đưa nền kinh tế Hoa Kỳ qua cơn suy thoái, đang chê Châu Âu già cổi nên khó kiếm ra tiền, Châu Phi hoảng loạn không an toàn để đầu tư, Trung Đông nguy hiểm lắm kẻ thù vừa mất tiền đầu tư vừa mất mạng.
Khối tài sản kết sù này đang nhắm nhé hướng về Châu Á Thái Bình Dương, một vùng năng động chưa khai phá hết, để đầu tư nên nước Mỹ mới lập nên có hiệp định TPP làm nòng cốt, và chính quyền Hoa Kỳ xoay trục sang Châu Á để bảo vệ vùng đầu tư. Nhưng các quỉ đầu tư của các tập đoàn tư bản Do Thái chưa chuyển động, phải chăng họ đang mưu tạo ra một địa điểm đầu tư lý tưởng ở Châu Á như Đức và Nhật sau thế chiến thứ II ?
5. Mưu tạo địa điểm đầu tư mới
Nay chúng ta thấy tình hình Châu Á có những biến chuyển như sau : Trung Cọng gây bất ổn ở Biển Hoa Đông và Biển Đông. Siêu quyền lực Bilderberg club họp ngày 6/6/2014 tại Watford ở Anh Quốc lên kế hoạch chia Trung Cọng thành 5 nước nhỏ. Trung Cọng bồi đắp các đảo nhân tạo để núng ra ở Biển Đông. Các nước Đông Nam Á lo sợ chạy đua vũ trang. Hoa Kỳ dè dặt tuần tra Biển Đông v.v…
Mấy hôm nay người viết bài này đọc được bản tin như sau :
Ông Obama đã cảnh cáo quan chức Trung Quốc: Nếu quý quốc dám gây chiến tranh với Philippines, Việt Nam, Nhật Bản, tôi chỉ cần nói ra 6 điều là Trung Quốc tan vỡ, không phải sử dụng đến dù chỉ một người lính.
1. - Công bố tài khoản nước ngoài của quan chức Trung Quốc và cho đóng băng.
2. - Công bố danh sách quan chức Trung Quốc có hộ chiếu Mỹ.
3. - Công bố danh sách người nhà các quan chức cấp cao Trung Quốc định cư tại Mỹ.
4. - Ra lệnh thanh tra biệt thự và tình nhân của quan chức Trung Quốc ở Los Angeles.
5. - Đưa người nhà quan chức Trung Quốc đang sống tại Mỹ đến nhà tù nổi tiếng của Mỹ ở Guantanamo (Cuba).
6. - Tiếp tế vũ khí cho công nhân thất nghiệp ở Trung Quốc (có lẽ chỉ cần áp dụng điều thứ 6 này là đủ).
7. Người viết nghĩ :
Đây là lời đe dọa thứ hai nhắm vào Trung Cọng sau khi đe dọa lên kế hoạch chia Trung Cọng thành 5 nước nhỏ. Đe dọa có nghĩa là anh phải thực hiện những thỏa thuận đã đề ra nếu anh không thực hiện những thỏa thuận đã đề ra thì tôi sẽ thực hiện những thứ sau đây …. làm anh thiệt hại.
Vậy những thỏa thuận đã đề ra là những thỏa thuận gì ?
Những thỏa thuận đã đề ra thường thuộc loại TOP SECRET nên không ai biết được. Giống như thỏa thuận bán đứng MNVN giữa tên Do Thái Henry Kissinger và thủ tướng Chu Ân Lai của Trung Cọng phải 30 năm sau mới lòi ra.
Người viết xin đoán mò :
Thỏa thuận 1 : Làm bất ổn để Châu Á chạy đua vũ trang cho tập đoàn tư bản Do Thái ở Mỹ bán vũ khí kiếm tiền (đã và đang thi hành)
Thỏa thuận 2 : Gây chiến tranh phá nát vùng Đông Nam Á để tạo một địa điểm đầu tư lý tưởng cho tập đoàn tư bản Do Thái ở Mỹ bỏ tiền vào đầu tư (chưa thực hiện).
Người viết xin bình luận thỏa thuận 2 :
Tập đoàn tư bản Mỹ gốc Do Thái và chính quyền Hoa Kỳ tuy hai mà một tuy một mà hai. Trung Cọng muốn độc hiếm Biển Đông thì phải đánh chiếm trọn Đông Nam Á mới thành công. Đánh chiếm Đông Nam Á lại là cơ hội cho các cường quốc xâu xé nước Trung Hoa thêm một lần nửa. Tiến thoái lưỡng nan đang làm cho anh Đại Hán tham ăn ngồi trên đống lửa.
Nostradamus tiên tri thế chiến thứ III xảy ra do AntiChrist điều khiển. Các thầy bàn Phương Tây đang đi tìm AntiChrist là ai. Họ quên rằng Nostradamus không nói AntiChrist là cá nhân hay tập đoàn. Nếu là tập đoàn thì chuyệm tìm ra AntiChrist thì cũng dễ thôi.
Nhất Hướng Nguyễn Kim Anh

Monday, December 7, 2015

Các đồ tể của nhân loại trong thế kỷ 20

Share this article

King Leopold II
1) KING LEOPOLD II
Belgium (1886-1908)
Regime Colonial empire in Congo
Victims Eight million enslaved Congolese
Hideki Tojo
2) HIDEKI TOJO
Japan (1941-45)
Regime Military dictatorship
Victims Five million (Japan’s victims in World War II)
Ismail Enver Pasha
3) ISMAIL ENVER PASHA
Ottoman Turkey (1915-20)
Regime Military dictatorship
Victims Two million (Armenians, Greeks and Assyrians)

Pol Pot
4) POL POT
Cambodia (1975-79)
Regime Communist (Khmer Rouge)
Victims At least 1.7 million (political opponents)
Kim Il-Sung
5) KIM ILSUNG
North Korea (1948-94)
Regime Communist
Victims At least 1.6 million (political opponents/civilians through famine)
Mengistu Haile Mariam
6) MENGISTU HAILE MARIAM
Ethiopia (1974-78)
Regime Communist military dictatorship
Victims 1.5 million (Eritreans/political opponents)

Yakubu Gowon
7) YAKUBU GOWON
Nigeria (1967-70)
Regime Military dictatorship
Victims One million (Biafrans starved and soldiers killed in civil war)
Jean Kambanda
8) JEAN KAMBANDA
Rwanda (1994)
Regime Tribal dictatorship (Hutu)
Victims 800,000 (Tutsis)
Saddam Hussein
9) SADDAM HUSSEIN
Iraq (1979-2003)
Regime Ba’ath Party dictatorship
Victims 600,000 (Shi’ites, Kurds, Kuwaitis, political opponents)

Josip Broz Tito
10) JOSIP BROZ TITO
Yugoslavia (1945-80)
Regime Communist
Victims 570,000 (political opponents)
Sukarno
11) SUKARNO
Indonesia (1945-66)
Regime Nationalist dictatorship
Victims 500,000 (Communists)
Mullah Omar
12) MULLAH OMAR
Afghanistan (1996-2001)
Regime Islamist dictatorship (Taliban)
Victims 400,000 (political/religious opponents)

Idi Amin
13) IDI AMIN
Uganda (1971-79)
Regime Personal dictatorship
Victims 300,000-500,000 (political/personal opponents)
General Yahya Khan
14) GENERAL YAHYA KHAN
Pakistan (1970-71)
Regime Military dictatorship
Victims 300,000 (Bengalis in East Pakistan)
Benito Mussolini
15) BENITO MUSSOLINI
Italy (1922-45)
Regime Fascist dictatorship
Victims 250,000 (Ethiopians, Libyans, Jews, political opponents)

General Mobutu Sese Seko
16) GENERAL MOBUTU SESE SEKO
Zaire/Congo (1965-97)
Regime Personal dictatorship
Victims 230,000 (political opponents)
Charles Taylor
17) CHARLES TAYLOR
Liberia (1989-96)
Regime Personal dictatorship
Victims 220,000 (political/military opponents and civilians)
Foday Sankoh
18) FODAY SANKOH
Sierra Leone (1991-2000)
Regime Personal dictatorship
Victims 210,000 (political opponents)

Ho Chi Minh
19) HO CHI MINH
North Vietnam (1945-69)
Regime Communist
Victims 200,000 (political opponents, South Vietnamese)
Michel Micombero
20) MICHEL MICOMBERO
Burundi (1966-76)
Regime Personal dictatorship
Victims 150,000 (Hutus)
Hassan Al-Turabi
21) HASSAN ALTURABI
Sudan (1989-99)
Regime Islamist dictatorship
Victims 100,000 (political/religious opponents)

Jean-Bedel Bokassa
22) JEAN-BEDEL BOKASSA
Central African Republic/Empire (1966-79)
Regime Personal dictatorship
Victims 90,000 (political opponents)
Efrain Rigs Montt
23) EFRAIN RIOS MONTT
Guatemala (1982-83)
Regime Military dictatorship
Victims 70,000 (peasants, political opponents)
Francoise/Jean-Claude Duvalier
24) FRANCOIS/ JEANCLAUDE DUVALIER
Haiti (‘Papa Doc’ 1957-71; ‘Baby Doc’ 1971-86)
Regime Personal dictatorship
Victims 60,000 (political opponents
Rafael Trujillo
25) RAFAEL TRUJILLO
Dominican Republic (1930-61)
Regime Personal dictatorship
Victims 50,000 (political opponents)
Hissene Habre
26) HISSENE HABRE
Chad (1982-90)
Regime Military dictatorship
Victims 40,000 (political opponents)
General Francisco Franco
27) GENERAL FRANCISCO FRANCO
Spain (1939-75)
Regime Fascist/military dictatorship
Victims 35,000 (political opponents

Fidel Castro
28) FIDEL CASTRO
Cuba (1959-2006)
Regime Communist
Victims 30,000 (political opponents)
Hafez/Bashar Al-Assad
29) HAFEZ/ BASHAR ALASSAD
Syria (Hafez 1970- 2000; Bashar 2000-)
Regime Ba’ath Party dictatorship
Victims 25,000- 30,000 (political/ sectarian opponents
Ayatollah Ruhollah Khomeini
30) AYATOLLAH RUHOLLAH KHOMEINI
Iran (1979-1989)
Regime Islamist dictatorship
Victims 20,000 (political/religious opponents)
Robert Mugabe
31) ROBERT MUGABE
Zimbabwe (1982-)
Regime Personal dictatorship
Victims 15,000 (political/tribal opponents)
General Jorge Videla
32) GENERAL JORGE VIDELA
Argentina (1976-83)
Regime Military dictatorship
Victims 13,000 (left-wing political opponents)
Augusto Pinochet
33) GENERAL AUGUSTO PINOCHET
Chile (1973-90)
Regime Military dictatorship
Victims 3,000 (political opponents)