Thursday, April 20, 2017

Sài Gòn đã thay đổi một người Hà Nội như thế nào?
Click image for larger version Name: saigonthaydoitoi (1).jpg Views: 0 Size: 145.5 KB ID: 1019856   Click image for larger version Name: saigonthaydoitoi (3).jpg Views: 0 Size: 152.5 KB ID: 1019857   Click image for larger version Name: saigonthaydoitoi (6).jpg Views: 0 Size: 140.3 KB ID: 1019858   Click image for larger version Name: saigonthaydoitoi (5).jpg Views: 0 Size: 142.1 KB ID: 1019859  
Đã trải qua hàng chục năm kể từ ngày ấy, nhưng những kỷ niệm đó tôi không bao giờ quên. Sài Gòn đã thay đổi tôi, một người đến từ Hà Nội.....

....Mãi tới 30.4.1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Từ thuở bé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm. Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là sinh nhật của tôi. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”.

Kẹt nỗi tôi đang học, ba tôi không cho đi. Sau ngày 30.4 cả nhà tôi đều vào Sài Gòn, trừ tôi. Ông bác của tôi dinh tê vào Sài Gòn năm 1953, làm cha tôi luôn ghi vào lý lịch của ông và các con ông hai chữ “đã chết”, giờ đây là triệu phú số một Sài Gòn. Cha tôi quá mừng vì ông bác tôi còn sống, mừng hơn nữa là “triệu phú số một Sài Gòn”. Ông bác tôi cũng mừng ba tôi hãy còn sống, mừng hơn nữa là “gia đình bảy đảng viên cộng sản”. Cuộc đoàn tụ vàng ròng và nước mắt. Ông bác tôi nhận nước mắt đoàn viên bảy đảng viên cộng sản, ba tôi nhận hơn hai chục cây vàng đem ra Bắc trả hết nợ nần còn xây được ngôi nhà ngói ba gian hai chái. Sự đổi đời kỳ diệu.

Dù chưa được vào Sài Gòn nhưng tôi đã thấy Sài Gòn qua ba vật phẩm lạ lùng, đó là bút bi, mì tôm và cassette của thằng Minh cùng lớp, ba nó là nhà thơ Viễn Phương ở Sài Gòn gửi ra cho nó. Chúng tôi xúm lại quanh thằng Minh xem nó thao tác viết bút bi, hồi đó gọi là “bút nguyên tử”. Nó bấm đít bút cái tách, đầu bút nhô ra, và nó viết. Nét mực đều tăm tắp, không cần chấm mực không cần bơm mực, cứ thế là viết. Chúng tôi ai nấy há hốc mồm không thể tin nổi Sài Gòn lại có thể sản xuất được cái bút tài tình thế kia.
 
 

Tối hôm đó thằng Minh bóc gói mì tôm bỏ vào bát. Tưởng đó là lương khô chúng tôi không chú ý lắm. Khi thằng Minh đổ nước sôi vào bát, một mùi thơm rất lạ bốc lên, hết thảy chúng tôi đều nuốt nước bọt, đứa nào đứa nấy bỗng đói cồn cào. Thằng Minh túc tắc ăn, chúng tôi vừa nuốt nước bọt vừa cãi nhau. Không đứa nào tin Sài Gòn lại có thể sản xuất được đồ ăn cao cấp thế kia. Có đứa còn bảo đồ ăn đổ nước sôi vào là ăn được ngay, thơm ngon thế kia, chỉ dành cho các du hành gia vũ trụ, người thường không bao giờ có.

Thằng Minh khoe cái cassette ba nó gửi cho nó để nó học ngoại ngữ. Tới đây thì tôi bị sốc, không ngờ nhà nó giàu thế. Với tôi cassette là tài sản lớn, chỉ những người giàu mới có. Năm 1973 quê tôi lần đầu xuất hiện một cái cassette của một người du học Đông Đức trở về. Cả làng chạy đến xem máy ghi âm mà ai cũng đinh ninh đó là công cụ hoạt động tình báo, người thường không thể có. Suốt mấy ngày liền, dân làng tôi say sưa nói vào máy ghi âm rồi bật máy nghe tiếng của mình. Tôi cũng được nói vào máy ghi âm và thất vọng vô cùng không ngờ tiếng của tôi lại tệ đến thế. Một ngày tôi thấy tài sản lớn ấy trong tay một sinh viên, không còn tin vào mắt mình nữa. Thằng Minh nói, rẻ không à. Thứ này chỉ ghi âm, không có radio, giá hơn chục đồng thôi, bán đầy chợ Bến Thành. Không ai tin thằng Minh cả. Tôi bĩu môi nói rứa Sài Gòn là tây à? Thằng Mình tủm tỉm cười không nói gì, nó mở cassette, lần đầu tiên chúng tôi được nghe nhạc Sài Gòn, tất cả chết lặng trước giọng ca của Khánh Ly trong Sơn Ca số 7. Kết thúc Sơn Ca 7 thằng Hoan bỗng thở hắt một tiếng thật to và kêu lên, đúng là tây thật bay ơi!
 
 

Sài Gòn là tây, điều đó hấp dẫn tôi đến nỗi đêm nào tôi cũng mơ tới Sài Gon. Kỳ nghỉ hè năm sau, tháng 8.1976, tôi mới được vào Sài Gòn. Ba tôi vẫn bắt tôi không được đi đâu, “ở nhà học hành cho tử tế”, nhưng tôi đủ lớn để bác bỏ sự ngăn cấm của ông. Hơn nữa cô họ tôi rất yêu tôi, đã cho người ra Hà Nội đón tôi vào. Xe chạy ba ngày ba đêm tôi được gặp Sài Gòn.

Tôi sẽ không kể những gì lần đầu tôi thấy trong biệt thự của ông bác tôi, từ máy điều hòa, tủ lạnh, tivi tới xe máy, ô tô, cầu thang máy và bà giúp việc tuổi năm mươi một mực lễ phép gọi tôi bằng cậu. Ngay mấy cục đá lạnh cần lúc nào có ngay lúc đó cũng đã làm tôi thán phục lắm rồi.Thán phục chứ không ngạc nhiên, vì đó là nhà của ông triệu phú. Xin kể những gì buổi sáng đầu tiên tôi thực sự gặp gỡ Sài Gòn.

Khấp khởi và hồi hộp, rụt rè và cảnh giác tôi bước xuống lòng đường thành phố Sài Gòn và gặp ngay tiếng dạ ngọt như mía lùi của bà bán hàng tạp hóa đáng tuổi mạ tôi. Không nghĩ tiếng dạ ấy dành cho mình, tôi ngoảnh lại sau xem bà chủ dạ ai. Không có ai. Thì ra bà chủ dạ khách hàng, điều mà tôi chưa từng thấy. Quay lại thấy nụ cười bà chủ, nụ cười khá giả tạo. Cả tiếng dạ cũng giả tạo nhưng với tôi là trên cả tuyệt vời. Từ bé cho đến giờ tôi toàn thấy những bộ mặt lạnh lùng khinh khỉnh của các mậu dịch viên, luôn coi khách hàng như những kẻ làm phiền họ. Lâu ngày rồi chính khách hàng cũng tự thấy mình có lỗi và chịu ơn các mậu dịch viên. Nghe một tiếng dạ, thấy một nụ cười của các mậu dịch viên dù là giả tạo cũng là điều không tưởng, thậm chí là phi lí.
 
 

Tôi mua ba chục cái bút bi về làm quà cho bạn bè. Bà chủ lấy dây chun bó bút bi và cho vào túi nylon, chăm chút cẩn thận cứ như bà đang gói hàng cho bà chứ không phải cho tôi. Không một mậu dịch viên nào, cả những bà hàng xén quê tôi, phục vụ khách hàng được như thế, cái túi nylon gói hàng càng không thể có. Ai đòi hỏi khách hàng dây chun buộc hàng và túi nylon đựng hàng sẽ bắt gặp cái nhìn khinh bỉ, vì đó là đòi hỏi của một kẻ không hâm hấp cũng ngu xuẩn. Giờ đây bà chủ tạp hóa Sài Gòn làm điều đó hồn hậu như một niềm vui của chính bà, khiến tôi sửng sốt.

Cách đó chưa đầy một tuần, ở Hà Nội tôi đi sắp hàng mua thịt cho anh cả. Cô mậu dịch viên hất hàm hỏi tôi, hết thịt, có đổi thịt sang sườn không? Dù thấy cả một rổ thịt tươi dưới chân cô mậu dịch viên tôi vẫn đáp, dạ có! Tranh cãi với các mậu dịch viên là điều dại dột nhất trần đời. Cô mậu dịch viên ném miếng sườn heo cho tôi. Cô ném mạnh quá, miếng sườn văng vào tôi. Tất nhiên tôi không hề tức giận, tôi cảm ơn cô đã bán sườn cho tôi và vui mừng đã chụp được miếng sườn, không để nó rơi xuống đất. Kể vậy để biết vì sao bà chủ tạp hóa Sài Gòn đã làm tôi sửng sốt.
 
 

Rời quầy tạp hóa tôi tìm tới một quán cà phê vườn. 
Uống cà phê để biết, cũng là để ra dáng ta đây dân Sài Gòn. Ở Hà Nội tôi chỉ quen chè chén, không dám uống cà phê vì nó rất đắt. Tôi ngồi vắt chân chữ ngũ nhâm nhi cốc cà phê đen đá pha sẵn, hút điếu thuốc Captain, tự thấy mình lên hẳn mấy chân kính. 
Không may tôi vô ý quờ tay làm đổ vỡ ly cà phê. 
Biết mình sắp bị ăn chửi và phải đền tiền ly cà phê mặt cậu bé hai mươi tuổi đỏ lựng. 
Cô bé phục vụ chạy tới vội vã lau chùi, nhặt nhạnh mảnh vỡ thủy tinh với một thái độ như chính cô là người có lỗi. Cô thay cho tôi một ly cà phê mới nhẹ nhàng như một lẽ đương nhiên. Tôi thêm một lần sửng sốt.

Một giờ sau tôi quay về nhà ông bác, phát hiện sau nhà là một con hẻm đầy sách. Con hẻm ngắn, rộng rãi. Tôi không nhớ nó có tên đường hay không, chỉ nhớ rất nhiều cây cổ thụ tỏa bóng sum suê, hai vỉa hè đầy sách. Suốt buổi sáng hôm đó tôi tha thẩn ở đây. Quá nhiều sách hay, tôi không biết nên bỏ cuốn gì mua cuốn gì. Muốn mua hết phải chất đầy vài xe tải. Giữa hai vỉa hè mênh mông sách đó, 
có cả những cuốn sách Mác - Lê: cuốn Tư bản luận của Châu Tâm Luân và Hành trình trí thức của Karl Marx của Nguyễn Văn Trung cùng nhiều sách khác
Thoạt đầu tôi tưởng sách từ Hà Nội chuyển vào, sau mới biết sách của Sài Gòn xuất bản từ những năm sáu mươi. Tôi hỏi ông chủ bán sách, ở đây người ta cũng cho in sách Mác - Lê à? Ông chủ quan vui vẻ nói, dạ chú, sinh viên trong này học cả Mác - Lê. 
Tôi ngẩn ngơ cười không biết nói gì hơn.

Chuyện quá nhỏ, với nhiều người là không đáng kể, với tôi lúc đó thật khác thường, nếu không muốn nói thật lớn lao. Tôi không cắt nghĩa được đó là gì trong buổi sáng hôm ấy. Tôi còn ở lại Sài Gòn thêm 30 buổi sáng nữa, vẫn không cắt nghĩa được đó là gì. 
Nhưng khi quay ra Hà Nội tôi bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, đọc khác đi, nói khác đi
Bạn bè tôi ngày đó gọi tôi là thằng hâm, thằng lập dị. 
Tôi thì rất vui vì biết mình đã được giải phóng.

Tác giả: Nguyễn Quang Lập
Đọc xong chuyện này ..tôi nhớ lại chị tôi kể sau ngày Sài gòn
sụp đổ bà cô tôi từ Thanh Hóa vào SG thăm gia đình rôi mang
theo một xấp vải kaki ,một kg đường Cuba và 10 cái bát "chén
ăn cơm"  làm quà tặng...

Thursday, April 6, 2017

Hạ huyết áp mà không dùng thuốc

http://bestie.vn/2016/06/ha-huyet-ap-chi-trong-5-phut-khong-can-dung-thuoc#HWDxBoDRBMES4T8Z.97

THỜI ĐẠI QỦY ÁM http://bacaytruc.com/index.php?option=com_content&view=article&id=14958:thi-i-qy-am&catid=34:din-an-c-gi&Itemid=53

Thành phố Westminster, ngày 5 Tháng 4 năm 2017.
Thưa quý bạn trẻ hải ngoại thân mến,
Trước đây tôi có viết một bức thư cho các bạn trẻ tranh đấu trong nước để bày tỏ sự ngưỡng mộ về lòng can đảm và tình yêu nước của họ. Tôi ví họ giống như những Thiên thần, những Bồ tát giáng trần. Bởi vì sống dưới chế độ cực kỳ man rợ của loài quỷ sứ, ngay cả những ông già mang danh “lão thành cách mạng” từng thề quyết tử để dân tộc quyết sinh mà còn phải sợ, để nay phải chịu phận hèn; trong khi các bạn trẻ ấy bị quỷ khủng bố bao năm lại dám đứng lên, thì họ quả là những bậc siêu nhân.
Khi còn trẻ, tôi đã tình nguyện vào Quân đội để làm người lính xông pha ngoài chiến trường hầu chống lại cuộc xâm lăng của bọn cộng sản từ Miền Bắc. Nhưng so với sự dũng cảm của các bạn trẻ ấy, tôi không thấm vào đâu. Bởi vì lúc bấy giờ tôi có khí giới trong tay và nếu chết thì được tuyên dương công trạng, được thăng một cấp và thân nhân được lãnh tiền tử tuất. Còn những bạn trẻ yêu nước bây giờ với đôi tay trần, rất ôn hòa, chỉ mới lên tiếng chống quân xâm lược Tàu thì không những riêng bản thân bị đánh đập, tù đày, hãm hại, mà thân nhân, gia đình của họ cũng bị trừng phạt dã man.
Mỗi khi nghe bài hát “Anh Là Ai?” của Việt Khang hay nhìn những người anh chị em tranh đấu bị quỷ sứ đánh đập mặt mày sưng húp, be bét máu, trong lòng tôi sục sôi cơn uất hận như thể chính mình bị chúng đánh đập. Cả Đất Nước đang bị bọn quỷ sứ mang danh lãnh đạo đấu đá nhau để giành quyền làm đầy tớ ngoại bang, chứ chẳng có thằng nào chịu dựa vào thế lực nhân dân để giành quyền độc lập. Trong khi ấy, những thành phần đã từng ra sức xây nên cỗ máy độc tài toàn trị này chỉ biết ngồi nhà viết thư ngỏ hoặc kiến nghị; chứ không chịu tập hợp nhau lại liều chết để làm tấm gương cho toàn dân vùng lên. Bọn cầm quyền đốn mạt như thế. Lớp người yêu nước bị chúng lừa mà nhúng tay vào tội ác thì không dám nhận mình có phần trách nhiệm, lại tìm cách biện minh để chạy tội. Vậy còn mong gì cứu nhân dân thoát cảnh lầm than để được sống xứng đáng với phẩm giá của mình?
Thưa các bạn trẻ hải ngoại thân mến,
Đất Nước Việt Nam rơi vào tình cảnh tồi tệ này chẳng phải không có nguyên nhân. Tôi, một cựu quân nhân Quân lực VNCH, không có một thành tích gì đáng kể để dám cầm bó đuốc trao lại cho các bạn, giống như các ông già hiện nay đang bày trò xây dựng thế hệ “hậu duệ”. Tôi cũng chẳng dám xưng mình tiền bối để nói chuyện với hậu sinh. Tôi chỉ xin phép nêu lên các sự kiện xảy ra trong thời đại của tôi và kèm theo sự nhận định của riêng mình để báo cáo, tường trình cùng quý bạn một số sự kiện với tư cách của một kẻ “lạc đường vào lịch sử”, rồi từ đó sự phán xét, đánh giá là quyền của quý bạn.
Là người yêu nước hết mình, tôi chỉ biết trên đầu mình là Tổ Quốc, sẵn sàng phục vụ mà không hề đòi hỏi sẽ được đền bù. Với tinh thần không phe phái, không điêu ngoa, tôi sẵn sàng chết vì lý tưởng bảo vệ SỰ THẬT để chống lại những bọn người hô hào “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” mà lại hà hiếp dân để bán nước. Tôi chống cộng sản đã đành, nhưng tôi không ngần ngại vạch trần tội ác của bọn lưu manh danh nghĩa Chống Cộng mà hành động không khác gì cộng sản. Với sự lương thiện của người có chút học vấn, tôi sẵn sàng trao đổi, đối thoại một cách thẳng thắn với bất cứ ai có tấm lòng với Đất Nước và sẵn sàng phục vụ cho bất cứ người chân chính nào đấu tranh vì lý tưởng dân chủ.
* * *
Sử sách ghi chép rằng có một trăm (100) giống dân Việt sống ven bờ sông Dương Tử bên Tàu, mà chỉ còn một giống Lạc Việt phải chạy xuống miền Núi Nùng Sông Nhị để tồn tại, vì chủ trương Hán hóa của dân Tàu. Kể ra điều đó để các bạn biết rằng nòi giống Lạc Việt của ta là những sinh vật hiếm quý (endangered species) có bản năng sinh tồn rất cao nên mới còn sót lại trong nhân loại. Họ từng nhiều phen bị quân Tàu tràn sang đánh chiếm, đô hộ nhưng cũng nhiều phen quật khởi để giành quyền tự chủ. Từ kinh nghiệm luôn luôn bị kẻ thù manh tâm tiêu diệt, tổ tiên ta dạy: “Đoàn kết thì sống; chia rẽ thì chết”. Hễ khi nào nội bộ dân tộc ta có tranh chấp thì bọn Tàu đều mang quân sang thôn tính. Chúng đã từng mượn danh nghĩa “Phù Trần Diệt Hồ”, “Phù Lê Diệt Trịnh” trong quá khứ. Nay Hồ Chí Minh – một thằng Tàu giả danh người Việt – cũng mượn danh nghĩa giải phóng dân tộc Việt thoát vòng nô lệ thực dân Pháp để làm nô lệ thực dân Tàu còn tàn tệ khủng khiếp hơn.
Tại sao tôi dám quả quyết Hồ Chí Minh là một thằng Tàu do Mao Trạch Đông lấy bí danh của Cụ Hồ Học Lãm tròng lên đầu Nguyễn Tất Thành (đã chết vì bệnh lao phổi từ năm 1932) để tiến hành cuộc diệt chủng nòi giống Lạc Hồng? Bởi vì giáo sư Hồ Tuấn Hùng (người Đài Loan) đã viết sách xác minh Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương (gốc người Hẹ) và tài liệu của Trung Cộng nói rõ Hồ Chí Minh là Trung tá Hồ Quang (người Tàu) từng phục vụ trong Đệ Bát Lộ Quân, mà bọn cầm quyền này im lặng; chứ không dùng giảo nghiệm DNA để chứng minh cái xác khô nằm trong lồng kính ở quảng trường Ba Đình là người Việt. Im lặng trước sự kiện người Tàu tố cáo rành rẽ như thế, tức là xác nhận.


Rồi một mai xác ưóp của Hồ Chí Minh sẽ được mang đi triển lãm cho thiên hạ xem để ghê tởm !!
(Nếu thông tin của Hồ Tuấn Hùng và của Trung Cộng không đúng, giả thử Hồ Chí Minh là Nguyễn Tất Thành – con ông Nguyễn Sinh Sắc – có máu huyết người Việt đi nữa, thì linh hồn Hồ Chí Minh đã bán cho con quỷ Tầu Cộng từ khuya rồi).
* * *
Tôi xin thuật cho quý bạn nghe mẩu chuyện sau đây: Vào tháng 5 năm 2015, tôi dự cuộc họp mặt với các anh chị cựu học sinh Quốc Học, Huế thuộc khóa 55 – 58. Trong lúc hàn huyên, có người nói đến những thảm trạng mà dân ta bị hứng chịu. Tôi nói: “Nước mình bị quỷ ám”. Ngay lúc đó, anh Võ văn Dật, cựu Giám sát viên của Giám Sát Viện VNCH trước năm 1975, phụ họa: “Tôi có thực hiện cuốn đặc san Hội Ngộ Cựu Sinh Viên Đại Học Sư Phạm Huế, trong đó giáo sư Lê Tuyên kể về lời tiên tri của một Giáo sĩ Công Giáo liên quan đến dân tộc Chàm. Khi trở về lại San José, tôi sẽ gửi cho anh đọc”.
Mấy ngày sau tôi nhận được cuốn sách dưới dạng PDF từ anh Dật. Mẩu chuyện có tựa đề “Thơ Gởi Cố Nhân” của Liên Chi (tức là Thầy Lê Tuyên – Giáo sư Đại Học Huế). Thầy kể rằng trước khi về Việt Nam, có mấy người bạn cùng thầy đi thăm ngôi giáo đường Santander, xứ Tây Ban Nha. Nhóm bạn đều là Công Giáo, riêng thầy Tuyên là Phật giáo. Khi họ đến nơi thì có một vị Giáo sĩ ra đón và thì thầm: “Nghe nói có người đi về Việt Nam… Làm chi có nước Việt nữa mà về. Phân nửa còn lại đó là của Chiêm Quốc. Các ông không tin … rồi có ngày sẽ lại ra đi. Tôi là môn sinh của tông đồ Thánh Matthew. Với phép tu thân của Ngài, tôi có thể nhìn thấy quá khứ, tương lai của quý vị. “Thượng Đế” hay quan niệm như quý vị … Định Mệnh đã an bài. Một dân tộc cũ sẽ trở lại để trả mối thù xưa từ Bắc chí Nam. Nạn nhân sẽ không biết bao nhiêu mà kể. Chỉ có cơ duyên mới cứu được một số người”.
Anh BXB giật mình hỏi vị Giáo sĩ: “Cha dạy chuyện gì vậy? Đây có ai về Việt Nam đâu? Tôi hiện là Cố vấn của Tòa Đại sứ, anh này là Đại diện Ngoại vụ của chính phủ nước tôi ở vùng Đông Nam Âu, anh này là Tham vụ Ngoại giao sắp đi Luân Đôn tu nghiệp. Có ai về Việt Nam đâu mà Cha dạy vậy? Huống chi lịch sử đã qua rồi. Miền còn lại hiện là lãnh thổ nước Việt Nam Cộng Hòa”.
Vị Giáo sĩ mỉm cười khiêm tốn: “Chúng tôi thuộc hệ giáo Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, cơ duyên không có ở Việt Nam ngày xưa, nhưng nay gặp quý vị ở đây là cũng theo lời Thánh dặn. Tôi còn nhớ một câu Kiều của nhà thi sĩ Việt Nam: ‘Nghiệp duyên cân lại, nhắc đi cũng nhiều’. Các vị nên cẩn trọng giữ mình nếu có ý định đi về … Tổ Quốc. Xin Chúa ban phước lành cho quý vị.”
Có lẽ thời điểm của vị Giáo sĩ nói với giáo sư Lê Tuyên vào khoảng năm 1955 hoặc 1956. Đọc mẩu chuyện của thầy Lê Tuyên, niềm tin trong tôi về sự kiện nước mình bị quỷ ám càng mạnh mẽ. Tổ tiên người Chàm đã thay mặt nòi giống của họ, chờ cho tới khi một nhóm người Việt Nam đi sang Nga, sang Tàu rước về một tôn giáo Quỷ (chủ nghĩa cộng sản) thì họ ra tay. Hồ Chí Minh chính là con Quỷ đó, không ai biết nó là người Việt hay người Tàu, nhưng nó có khả năng phù phép như Quỷ khiến cho tầng lớp trí thức cực kỳ thông minh bị mê hoặc mà trở nên ngu si một cách không thể giải thícch.
Tôi đã đọc những mẩu chuyện của các nhân vật tên tuổi như Tướng Trần Độ, giáo sư Trần Phương, bác sĩ Bùi Duy Tâm… về sự huyền bí của các nhà ngoại cảm. Tôi tin rằng họ không phịa để bịp quần chúng. Năm 2011, tham dự buổi lễ do các cháu tôi mang tro cốt của anh tôi mất ở Pháp về chôn cất tại nghĩa trang dòng họ Đặng tại Phủ Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, tôi được chứng kiến một sự lạ. Đó là chuyện người cháu tôi thuê hai phụ nữ, một già một trẻ, từ Hà Nội về Nghệ An nấu cỗ chay để giỗ tổ tiên. Vào buổi chiều trước hôm giỗ, hai người đàn bà đang sửa soạn các món cỗ chay, thì đột nhiên người phụ nữ trẻ thốt lên: “Này anh Chương, các Cụ đã tề tựu đông đủ ở nhà thờ rồi kia kìa. Anh hãy ra chợ mua ít thứ gì cho các Cụ nhắm trước đi. Các Cụ không thể chờ đến ngày mai đâu”. Rồi người phụ nữ ấy đưa tay chỉ vào khoảng không và nói tên từng Cụ, mà cháu Chương là người phụ trách thực hiện gia phả dòng họ Đặng phải xác nhận người phụ nữ trẻ ấy gọi đúng từng tên của các Cụ từ mười đời. Tôi chỉ biết tên Bố Mẹ, tên ông bà Nội; chứ trên nữa là không biết. Người phụ nữ trẻ nấu cỗ chay không hề có chút liên hệ đến dòng họ Đặng, mà nói vanh vách tên các Cụ từ nhiều đời, thì ắt hẳn cô ấy không thể phịa. Niềm tin vào thế giới vô hình trong tôi càng ngày càng xác tín hơn.
Những sự kiện xảy ra trong lịch sử cận đại, tôi tin rằng không ai có thể nào giải thích được, mà chỉ có bị quỷ ám thì một nòi giống thông minh chẳng kém dân tộc nào ở Châu Á mới trở nên ngu độn, mê muội, phản phúc ngoài lý lẽ thông thường. Bài hát “Gia tài của Mẹ” do nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sáng tác có câu: “Gia tài của Mẹ để lại cho con một lũ lai căng; gia tài của Mẹ để lại cho con một lũ bội tình” mô tả rất chính xác vê hoàn cảnh nước Việt Nam mình ở thời đại này.
Cộng sản đề ra chủ trương: “Vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo”. Nếu chủ trương đó ai muốn tin thì tin; ai không tin thì có quyền bác bỏ. Chắc chắn tai họa cho nhân loại không đến nỗi thảm khốc. Nhưng không! Cộng sản dùng bạo lực để bắt buộc mọi người phải tin theo giáo điều của chúng một cách tuyệt đối; nếu ai cưỡng lại, chúng sẽ giết một cách không thương tiếc. Cái chủ nghĩa quái dị như thế chắc chắn phải đẻ ra quái thai. Tại sao những người thông minh tuyệt đỉnh của Việt Nam không nhìn ra cái hậu quả sẽ đem đến cho giống nòi để cảnh báo toàn dân mà lại đâm đầu vào thờ phượng nó? Bởi vì họ đã bị quỷ ám, nên lý trí không còn !
Chỉ bị quỷ ám thì mới có ông bác sĩ Nguyễn Khắc Viện có cha bị quỷ đấu tố cho đến chết mà vẫn dốc tâm đề cao nó!
Chỉ bị quỷ ám nên mới có ông nhạc sĩ Phạm Tuyên làm bài nhạc “Như có Bác Hồ trong niềm vui đại thắng” để ca ngợi, khi cha mình là nhà văn hóa Phạm Quỳnh bị cộng sản đập vỡ sọ.
Đó là hai bằng chứng tượng trưng thôi! Sự thực là có vô số bằng chứng để kể ra cái lũ lai căng (thờ chủ nghĩa ngoại lai) và cái lũ bội tình (phản lại chính cha dày công nuôi nấng mình).
Sau năm 1954, ở Miền Bắc con quỷ Hồ Chí Minh và tập đoàn biến toàn xã hội thành súc vật: Có đầu óc không được quyền suy nghĩ điều gì khác ngoài giáo điều; có miệng không được nói. Ngoan ngoãn thì được cho ăn vừa đủ no; cứng đầu thì bị bỏ đói. Ở Miền Nam, mới thoát khỏi thân phận nô lệ của Thực dân Pháp, được Hoa Kỳ giúp cho vũ khí, lương thực để có tự do làm người thì không biết quý trọng để bảo vệ, lại bội phản, ngấm ngầm làm tay sai cho quỷ, khiến cho cả nước bị quỷ thống trị.
Sở dĩ Hoa Kỳ đến giúp nước ta là vì địa thế chính trị đặc biệt của nước ta; chứ không phải vì lòng tốt thương dân Việt Nam. Họ coi nước ta giống quân cờ Domino, nếu con cờ Việt Nam đổ thì toàn vùng Nam Á và Úc Châu sẽ bị nhuộm đỏ. Nên hiểu rằng trong bang giao quốc tế, không có nước nào phải yêu thương nước khác, mà vì quyền lợi. Chỉ có bọn cộng sản Hồ Chí Minh ngu si đần độn mới đi kết nghĩa anh em với kẻ thù truyền kiếp của dân tộc mà thôi. Miền Nam bị cộng sản Miền Bắc xâm chiếm là tại vì sự chia rẽ của lãnh tụ đảng phái chính trị, tôn giáo và sự phản bội của tầng lớp trí thức, được hưởng không khí tự do lại đi làm tay sai (nằm vùng) cho bọn kẻ thù man rợ khát máu say sưa với câu thơ của bồi bút Tố Hữu: “Giết! Giết! Giết nữa bàn tay không phút nghỉ!”.
Trí thức là thành phần ở đỉnh cao nhất trong thứ bậc xã hội Việt Nam (Sĩ, Nông, Công, Thương), lẽ ra họ phải đem kiến thức để dạy dân, để cảnh báo cho dân thấy hiểm họa trước mắt. Thế mà, một phần ngấm ngầm làm tay sai cho cộng sản, một phần lợi dụng nền dân chủ phôi thai vừa mới độc lập để chống đối chính quyền và phần còn lại thì ích kỷ, thờ ơ, thủ lợi riêng và hèn.
Tổng thống Ngô Đình Diệm áp dụng lời dạy của nhà cách mạng Phan Chu Trinh: “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”, khác với chính sách ngu dân của Hồ Chí Minh ở Miền Bắc thì trường học biến thành nơi bị cộng sản lợi dụng để biến thành những hang ổ gieo rắc nội loạn. Nên nhớ mỗi trường chỉ có chừng năm, bảy tên học sinh, sinh viên cộng sản là đủ sức quậy nát. Bởi vì hoc sinh, sinh viên không cộng sản chỉ lo chăm chỉ học hành; chứ không biết tập hợp nhau để diệt cộng sản!
Khi đám Việt Cộng nằm vùng đội lốt nhà tu viện cớ tôn giáo bị đàn áp, chở Ngài Quảng Đức ra góc đường Lê văn Duyệt – Phan Đình Phùng để đốt, chính là dấu hiệu khởi đầu nền Cộng Hòa của Miền Nam bị sụp đổ.
Thưa quý bạn trẻ hải ngoại thân mến,
Miền Nam sụp đổ không phải vì binh lính Miền Bắc hùng dũng. Miền Nam bị sụp đổ cũng không phải vì Hoa Kỳ phản bội chúng ta. Nhưng Miền Nam sụp đổ chính vì sau khi Tổng thống Ngô Đình Diệm bị giết thì Miền Nam bị rơi vào tình trạng khủng hoảng lãnh đạo chính trị. Những tướng lĩnh như Dương văn Minh, Nguyễn Khánh, Trần Thiện Khiêm, Lâm văn Phát, Nguyễn Chánh Thi v… v… cậy có quân lính, vũ khí trong tay thì liên tục đảo chánh, chỉnh lý lẫn nhau khiến cho người Mỹ nản lòng, đành phải tìm cách rút chân ra khỏi vũng lầy Việt Nam.
Bọn cộng sản Miền Bắc tưởng bở, nghĩ rằng chúng có thể đánh bại một “đế quốc sừng sõ”, nên vội tự phong “đỉnh cao trí tuệ loại người”. Không! Cộng sản Miền Bắc không thể chiến thắng Hoa Kỳ! Chính Miền Nam bị quỷ ám, không ý thức cái giá trị cao quý của hai chữ TỰ DO để gắn bó với nhau, cùng sống chết với nhau để gìn giữ mảnh đất thân yêu, cho đến khi Con Quỷ Cộng Sản nuốt trọn thì mới bồng bế nhau chạy như vịt, thật đáng xấu hổ!
Không phải vì căm thù cộng sản mà tôi ví bọn chúng là Quỷ. Nếu ví cộng sản là cầm thú, thì chẳng khác nào chúng ta hạ nhục cầm thú. Bởi vì cầm thú có ác chăng, thì đó là luật của rừng xanh mà tạo hóa làm nên chúng. Còn Cộng Sản Việt Nam đã biến đất nước đã có nền văn hiến, có luật lệ xã hội loài người thành luật rừng xanh! Từ ngày Hồ Chí Minh lập ra Đảng Cộng Sản Việt Nam cho đến nay, tất cả những đường lối cai trị của chúng là nhằm dâng nước ta cho Tàu. Chính Lê Duẩn – Tổng Bí thư của chúng – từng nói rõ chúng đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Cộng thì thử hỏi chúng có công trạng gì với xứ sở, với nòi giống? Chẳng qua chúng bị mất những sợi thần kinh biết xấu hổ, nên chúng huênh hoang một cách ngu xuẩn vậy thôi!
Thư viết cho các bạn đã khá dài, tôi xin dừng nơi đây. Tuần sau, tôi sẽ viết nốt cho các bạn để các bạn hiểu thêm về người Việt Nam mình bị quỷ ám như thế nào. Tôi là người lạc quan, vì không lạc quan thì đành buông bỏ tất cả hay sao? Lạc quan tin rằng các bạn là những người mang dòng máu Việt thì các bạn sẽ không thể nào chấp nhận nòi giống ta trên đà diệt chủng mà không quan tâm? Trong đạo đức xã hội, sự vô cảm trước sự tàn ác, sự bất công đều bị coi là hạng người không còn nhân tính!
Tôi chân thành chúc các bạn dồi dào sức khỏe để bền ý chí phấn đấu cho sự tồn tại của nòi giống Việt Nam vẫn còn trong nhân loại.
Thân ái,
Bằng Phong Đặng văn Âu

Wednesday, April 5, 2017

Đừng điều trị nếu bị Ung Thư !
(nghiên cứu)
 
 
ung thu th
 
Thật khó tin nếu có một bác sĩ nói với bạn rằng đừng có điều trị nếu bị ung thư ! Nhưng đây lại là bác sĩ được mệnh danh “Lương tâm của giới y học” của Nhật Bản.
Makoto Kondo, 65 tuổi, là bác sĩ xạ trị bệnh viện đại học Keio, với 40 năm điều trị ung thư, ông đã rất can đảm để bày tỏ những ý kiến về sức khỏe có liên quan đến cá nhân và cộng đồng mà mọi người không tiện nói, được người dân Nhật yêu mến gọi bằng cái tên “Lương tâm của giới y học
Sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghề y, bác sĩ Kondo tốt nghiệp đại học Keio, sau đó sang Mỹ du học, và lấy bằng tiến sĩ tại đây.
Sau khi về nước ông vào làm giảng viên tại đại học Keio, chuyên về điều trị xạ trị cho bệnh nhân ung thư, cũng là người nổi tiếng tiên phong về liệu pháp điều trị bảo tồn vú nổi tiếng trên Nhật Bản. Những thành tựu cống hiến của ông được toàn thể xã hội đánh giá cao, năm 2012 ông giành được giải thưởng “Kikuchi Kan lần thứ 60”( giải thưởng cho các giới nhân sĩ có đóng góp to lớn cho nền văn hóa Nhật Bản)
Tác giả của những cuốn sách bán chạy nhất nói về các cảnh báo về y tế như “ ung thư đừng vội phẫu thuật”, “ Bệnh nhân ơi, không nên đấu tranh với ung thư”, “ liệu pháp tự bỏ mặc phát triển trong điều trị ung thư”…
Makoto thực sự được các phương tiện thông tin đại chúng biết đến vào năm 1988, khi ông có bài viết “ Không cần cắt bỏ ung thư vú mà tự khỏi” được đăng trên tạp trí “ văn nghệ Xuân Thu” của Nhật Bản. Bởi bài viết này trái ngược hoàn toàn so với nhận thức của đại đa số dân chúng, nên rất thu hút sự chú ý của người đọc, do đó có ảnh hưởng rất lớn.
Tuy nhiên, bởi bài viết của ông đi ngược lại với những nguyên tắc thông thường chính quy trong giới y học, nên từ năm 1988, ông Kondo vĩnh viễn không được thăng chức tại trường đại học Keio. Đối với vấn đề điều trị ung thư, trong cuốn sách mới của mình, ông Kondo có những cách nhìn nhận khác nhau.
Điều đáng sợ không phải là ung thư, mà là “ điều trị ung thư
Tại sao có môt số người ban đầu tinh thần rất tốt, sau khi bị ung thư lại sống không được bao lâu? Đó là bởi vì họ tiếp nhận “ cách điều trị ung thư”.
Chỉ cần “không điều trị” ung thư, bệnh nhân có thể giữ cho mình được trạng thái tinh thần tỉnh táo, cho đến thời khắc cuối cùng của cuộc đời. Chỉ cần có phương pháp điều trị đúng, cơ thể cũng có thể hoạt động tự do bình thường. Có rất nhiều trường hợp ung thư không có đau đớn. Các cơn đau đớn thật sự có thể khống chế được.
Nếu bạn không xuất hiện các triệu chứng như đau đớn, khó chịu, không ăn được…, lại bị phát hiện có ung thư khi khám sức khỏe, như vậy “ khối u” đó nhất định là “ u lành tính”. Chỉ dựa vào phim X quang có thể kiểm tra ra ung thư vú có đến 99% là u lành tính, nhưng đại đa số các bệnh nhân vẫn tiến hàn phẫu thuật cắt bỏ vú, xin mọi người hãy cẩn thận điều này.
Ung thư thật sự phát hiện dù sớm đi nữa cũng không có tác dụng.
Tế bào ung thư gốc khai sinh tại thời điểm đầu tiên, thời gian sống của người bệnh đã được xác định, khi bệnh được phát hiện sớm khiến thời gian sống thêm có vẻ lâu hơn. Vì vậy, trong rất nhiều trường hợp, chúng ta cần phải quan sát xem “tỷ lệ sống của bệnh nhân ung thư có được 10 năm không”, mới có thể phán đoán được rốt cuộc một bệnh nhân có được “điều trị khỏi“ không.
Phẫu thuật là tổn thương nghiêm trọng do con người tạo ra
Sau khi phẫu thuật xong, thể lực sẽ giảm xuống, cơ thể sẽ rất dễ bị nhiễm trùng, và còn có thể mang lại những di chứng suốt đời không thể điều trị khỏi, chết trên bàn phẫu thuật cũng là chuyện thường có trong điều trị ung thư. Nếu bác sĩ khuyên bạn làm phẫu thuật, vậy tốt nhất bạn nên suy nghĩ thật kỹ lưỡng, sau khi làm phẫu thuật xong thì sẽ như thế nào.Chú ý rằng việc phẫu thuật rất có thể càng kích thích tế bào ung thư. Trong giới y học có một cách nói hình tượng: “ Một khi động dao phẫu thuật, tế bào ung thư sẽ bùng phát như một trận bão lửa, bùng nổ mạnh như mìn vậy.” Bởi phẫu thuật sẽ để lại vết thương, miệng vết thương sẽ phá vỡ ranh giới của các tế bào bình thường, các tế bào ung thư trong máu sẽ nhân cơ hội lan rộng, nhanh chóng thâm nhập vào các mô lành mạnh xung quanh, cuối cùng bùng phát nặng hơn.
Độc hại của hóa trị liệu
Người bị ung thư ở độ tuổi trưởng thành có thể dùng hóa trị liệu điều trị khỏi, đó là 4 loại ung thư sau, bệnh bạch cầu cấp, u lympho ác tính, ung thư tinh hoàn, ung thư biểu mô màng đệm tử cung, mà những loại ung thư này chỉ chiếm khoảng 10% tổng số  tất cả các loại bệnh ung thư.
Hóa trị liệu có thể kéo dài được mạng sống của bệnh nhân hay không vẫn là một vấn đề cần phải đợi chứng minh, nhưng các loại thuốc dùng để hóa trị có độc tính rất mạnh, có thể mang lại những tác dụng phụ nghiêm trọng. Tuổi càng cao, thời gian hút thuốc lá càng nhiều, độc tính của phương pháp hóa trị liệu càng biểu hiện rõ ràng hơn. Có 5.9% bệnh ung thư, dù có điều trị hay không, thời gian sống đều như nhau.
Bất kể nền y học có phát triển đến như thế nào, ung thư ác tính đều không thể dựa vào sức người mà có thể điều trị khỏi được. Những câu chuyện cảm động lòng người đại loại như “ung thư biến mất” “ sống sót một cách kỳ diệu” đại đa số đều có liên quan tới u lành tính. U lành tính cũng giống như một cái mụn ở trên mặt, không cần quan tâm đến nó, tự nó sẽ biến mất, nhưng các bác sĩ lại thông qua các phương tiện thông tin đại chúng tuyên bố rộng rãi rằng “ Chúng tôi đã điều trị khỏi bệnh ung thư”.
Hãy cùng chờ xem những thay đổi tốt hơn
Cho dù bác sĩ có xác định bạn bị ung thư, nếu bạn cảm thấy đau khổ, vậy hãy cùng chờ xem những chuyển biến tốt hơn của bệnh. Nếu như bạn muốn điều trị, vậy hãy kiểm tra thật kỹ, xem liệu những chẩn đoán của bác sĩ có chính xác không.
Phẫu thuật thành công không phải điều trị khỏi ung thư.
Cho dù cuộc phẫu thuật có thành công mỹ mãn, không có bất kỳ sai sót nào, thì tế bào ung thư chắc chắn cũng nhất định sẽ tái phát lại vào một thời điểm nào đó.
Phương pháp điều trị càng “tiên tiến”, càng cần phải cẩn thận.
Có rất nhiều kỹ thuật điều trị ung thư vẫn đang ở giai đoạn thử nghiệm đã được mang ra áp dụng điều trị, chỉ cần khoác lên nó hai chữ “ tiên tiến” là bệnh nhân bị dắt mũi đến để thử nghiệm. Tóm lại, mọi người nên cẩn thận hơn với các phương pháp điều trị mang hai từ “ tiên tiến” bên mình.
Phương pháp chụp X quang toàn thân 360°- chụp cắt lớp Lượng bức xạ của 1 lần chụp CT tương đương với 200 -300 lần chụp X quang thông thường! Lượng sóng bức xạ của 1 lần kiểm tra CT có thể dẫn tới ung thư.
Tăng cường hệ miễn dịch có hiệu quản trong điều trị không?
Tăng cường hệ miễn dịch không có ích trong việc phòng và điều trị ung thư, thậm trí có thể nói là hoàn toàn không hiệu quả. Tại sao lại như vây? Bởi chức năng của những tế bào miễn dịch là tấn công các yếu tố bất thường từ bên ngoài thâm nhập vào cơ thể, nhưng tế bào ung thư là tế bào đột biến hình thành từ trong cơ thể, nên đối với hệ miễn dịch của con người tế bào ung thư không phải là kẻ thù. Tế bào ung thư có thể phát triển lên tới đường kính 1 cm, có thể vì vậy được phát hiện khi kiểm tra, tất cả đều là vì tế bào miễn dịch NK không coi tế bào ung thư là kẻ thù, đây là bằng chứng không thể chối cái việc hệ thống miễn dịch không thể tiêu diệt các tế bào ung thư. Vậy chúng ta phải làm như thế nào? Hãy quên ung thư đi, đừng làm phẫu thuật, cũng đừng làm xạ trị, càng không nên làm hóa trị liệu.
Đợi khi cơ thể bắt đầu khó chịu, hãy nghĩ cách để làm giảm những cơn đau đớn đó là được. Như vậy sau đó, bạn mới có thể kéo dài sinh mệnh của mình trong trạng thái thoải mái nhẹ nhàng nhất.  Nếu bác sĩ không nói rõ ràng, thì cũng không nên hỏi, bởi vì không ai có thể biết rốt cuộc bạn sống được bao lâu.
Bất kể bệnh nhân bị ung thư hay bị bị các bệnh khác, đều đi khám và điều trị theo phác đồ điều trị của bác sĩ.
Nhưng bệnh nhân cũng không cần giao toàn bộ quyền quyết định sử phương pháp điều trị nào cho bác sĩ, bác sĩ cũng không có tư cách áp đặt với bệnh nhân.
Chúng ta có thể học theo những hòn đá không ngừng lăn kia.
Những hòn đá lăn liên tục đó sẽ không bị mọc rêu.
Chỉ có vận động cơ thể nhiều hơn, não bộ hoạt động nhiều hơn, cơ thể mới không bị rỉ sét. Hãy để cảm xúc trở nên phong phú hơn mỗi ngày, mỗi ngày đều để những cảm xúc vui vẻ đến với mình, “ Năm giác quan” của chúng ta (thị giác, thính giác, xúc giác, vị giác, khứu giác) mới không trở nên buồn chán.
Hãy tránh xa những điều mang lại cho bạn sự khó chịu, trân trọng những niềm vui của cuộc sống. Tập các bài tập thể dục chân tay một cách đúng mực, hoạt ngôn, sử dụng não bộ nhiều hơn, để giữ sự linh hoạt của cảm xúc và giác quan.
Thường  xuyên đi bộ, máu mới có thể vận chuyển lưu thông toàn thân, mới không bị tích tụ ở nửa thân dưới, huyết áp mới có thể ổn định.
Hãy cười to, có thể hỗ trợ giúp vận động cơ quan biểu hiện cảm xúc và cơ hoành, hô hấp sẽ sâu hơn, tuần hoàn máu sẽ tốt hơn, giúp cơ thể trở nên nóng hơn.
Ăn nhiều những món ăn ngon, làm nhiều những việc mình thích, để tâm trạng trở nên hân hoan vui vẻ, để cơ thể tiết ra nhiều serotonin, dopamine, endorphin, giúp tâm trạng trở nên vui vẻ hơn, theo cách này bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ hạnh phúc.
Kinh nghiệm cho tôi biết, chỉ cần trong lòng vui vẻ, sẽ quên đi những điều nhỏ nhặt, ung thư cũng không bùng phát. “Không trầm cảm” mới là phương pháp giữ gìn sức khỏe theo cơ chế tự nhiên, vĩ đại nhất.
Trong một loạt các cuốn sách của Makoto Kondo đều chủ trương, nếu bạn không may bị mắc bệnh ung thư, không nên điều trị, hãy để nó phát triển tự nhiên, điều trị ung thư không những không có ích, mà chỉ mang lại nhiều đau đớn hơn, bị dày vò nhiều hơn. Tóm lại, điều bác sĩ Kondo muốn nhắc nhở chúng ta đó là:
Các phương pháp chẩn đoán sàng lọc và điều trị bệnh ung thư hiện nay, nếu xuất phát từ góc độ hỗ trợ giúp nâng cao khả năng sinh tồn thay vì khả năng tiêu diệt tế bào ung thư, thì hầu như đều không có hiệu quả rõ ràng. Phương pháp tốt nhất hiện nay, đó là hãy giữ thói quen sinh hoạt tốt và giữ cho tâm trạng luôn được vui vẻ thoải mái.
Từ cách nhìn nhận của bác sĩ Kondo, chúng ta thấy một điểm tương đồng với quan điểm trị bệnh của y học cổ truyền Trung Hoa, rằng bệnh tại tâm sinh. Ngày xưa thời Hoàng Đế, con người rất coi trọng tu dưỡng đạo đức, nhiều trong số họ là những người tu luyện theo các trường phái Phật gia và Đạo gia, có đạo đức phẩm hạnh, sức khỏe tốt mà không cần dùng thuốc.
Những điều này khiến ta liên tưởng đến Pháp Luân Đại Pháp, một môn tu luyện cho người hiện đại, rất nhiều người thông qua tu dưỡng tâm tính theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn mà khỏi bệnh một cách thần kỳ đã không còn là điều quá khó hiểu.Kiên
 
Định, Tú Linh
Tokyo Journal; When Doctor Won't Tell Cancer Patient the Truth
By NICHOLAS D. KRISTOF,