Thursday, October 9, 2014

Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo (Kỳ 11)

Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo (Kỳ 11)

Tài liệu: Khách Gia đi tìm đường cướp nước.
1939-1942. Thời liên minh chống Nhật Bản, chống Pháp. Cộng sản thực hiện thủ đoạn lừa đảo, cướp tinh thần yêu nước của người khác, rõ nét nhất khi Cộng sản cần đến chạy vạy liên minh, lúc kết thúc thì lại nỗi lực thanh trừng. Cướp chính quyền giành lấy lãnh đạo, sáng lập nhà nước chính thể cộng sản độc trị. Mao Trạch Đông truyền thụ cho Hồ Chí Minh thủ thuật văn hóa đấu đá sàng sảy, tuyệt diệt trí thức, chuộng nông tuyền bá Cộng sản, phát triển "tinh hoa" vô tổ quốc, tao ra tầng lớp "tao mầy" chia nhau để trị. Hắn lên ngai vàng Hoàng đế Lục địa, thằng tao "Khách Gia" cướp ngai vàng miền Bắc Việt Nam.
Nguyên nhân trên, đưa đến tài liệu mật của đảng Cộng sản Việt Nam bị Trung Cộng đáng cướp, vừa giải mã:
"Khách Gia, đặc nhiệm tình báo Hoa Nam liên kết Quốc Dân Đảng". 
Nơi nhận tài liệu: Tổng lãnh sự quán Trung Cộng tại Hà Nội, chuyển đến văn phòng "Bộ Hải Ngoại" Bắc Kinh. Nội dung bản báo cáo của Ban Bí thư Trung ương Quốc Dân Đảng Trung Quốc, tương ứng giữa 5 tài liệu của Hà Ứng Khâm (何应钦), Ngô Thiết Thành (吴铁城), Tôn Khoa Hiệp (孙科叶), Tú Phong (秀峰), và Đô đốc Trương Phát Khuê (张发奎).
Văn phòng Đại Hình của Vương Châu Sâm (王洲森) chuyễn ngữ cùng 5 tài liệu liên quan đảng cộng sản Việt Nam và chiến tranh Đông Dương. Do hội đồng tối cao của Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC) chỉ đạo chiến trường "Đông Dương". 
Và sổ tay của Đô đốc Hoàng Húc (黄旭), đại sứ Trung Quốc tại Pháp viết hồi ký (Wellington Koo), có nói về tài trợ cho Hồ Chí Minh (胡志明), trước khi có mặt tại chiến khu Việt Bắc, và có các tướng chỉ huy quân sự của Quốc Dân Đảng hổ trợ, như Thủ Tướng Trương Phát Khuê (张发奎) và Bí Lục (秘录). Sự kiện này về sau chính cựu Thủ Tướng Trương Phát Khuê (张发奎) cũng đã công bố, cho thấy những liên quan sự thật về tinh rang của Hồ Chí Minh (胡志明), ông không có vinh dự nào để làm lãnh tụ kháng chiến vì độc lập Việt Nam. 
Thật vậy, Thủ Tướng Trương Phát Khuê (张发奎) đưa đến tình thế lựa chọn người lãnh đạo trong cộng đồng Việt Nam sống lưu vong tại Trung Quốc, để liên minh với Quốc Dân Đảng Việt Nam, một sai lầm lớn vô tình tạo cơ hội tốt để cộng sản len lỏi rất tự nhiên vào tổ chức chính trị của cộng đồng Việt Nam, một cách khác nó tự lôi kéo vào để đồng tình ủng hộ chống Nhật Bản, chống Pháp, và sau đó có nhiều tổ chức phản đối không đồng tình đường lối đấu tranh và chính trị của "Việt Nam độc lập đồng minh hội" (越南独立同盟会) "Việt Minh", trong khi đó Quốc Dân Đảng tạo mọi điều kiện hổ trợ thành lập và chỉ đạo "Liên Minh".
Năm tướng lãnh hùng mạnh nhất của Quốc Dân Đảng Trung Quốc. 
Photo lưu trữ: Huỳnh Tâm.
Vào thời đó, cũng không thể nào, cho phép Trương Phát Khuê (张发奎) lấy tình cảm cá nhân đặt lên trên nhu cầu vũ trang, bởi còn có Cộng sản Diên An chia phần bánh cộng đồng Việt Nam lưu vong tại Trung Quốc. Trái lại Hồ Chí Minh ra sức lũng đoạn chính trị cộng đồng, tìm ảnh hưởng để cướp tổ chức, trong lúc phôi sinh cách mạnh. 
Trung Cộng lo ngại, Hồ dè dặt, sợ thời cuộc không cho Hồ bước vào lịch sử Việt Nam, cuối cùng đèn xanh cho phép Hồ chấp nhận và yêu cầu Quốc Dân Đảng hỗ trợ tối đa cuộc kháng chiến chống Nhật Bản, và Pháp. Hồ hứa sẽ thực hiện đồng bộ với chính sách đối ngoại của Quốc Dân Đảng Trung Quốc. Trương Phát Khuê vui mừng chấp nhận hỗ trợ mở chiến khu và huấn luyện bốn ngàn binh sĩ (4.000) của Hồ Chí Minh (胡志明) vào năm 1940. Khởi đầu Trương Phát Khuê đã có ý tưởng giúp Hồ leo lên ngai vàng Việt Nam. Trương Phát Khuê chưa hề trù liệu sẽ có ngày nhận hậu quả của Hồ Chí Minh ban tặng "tiêu diệt Quốc Dân Đảng Việt Nam". [1]
Hồ Chí Minh nhận được tín hiệu gửi từ đại lục Trung Quốc. "nhớ thương những trái tim của tổ quốc bôn ba hải ngoại". Không bao lâu tình báo, gián điệp ào ạt tham gia vào cộng đồng Việt Nam Hải ngoại tại Trung Quốc dưới sự cố vấn của Hồ Quang. Về phía Quốc Dân Đảng khuyết khích và bảo trợ người Việt Nam tham gia thành lập những hội đoàn, tổ chức cách mạng chống Nhật Bản, chống Pháp. Họ xôn xao hưởng ứng cùng nhau phất cờ như nấm mối "Giải phóng độc lập Việt Nam" (越南独立同盟会), "Giải phóng Liên đoàn Quốc gia Việt Nam", (越南民族解放同盟会), "Liên minh Cách mạng Việt Nam" (越南革命同盟会), "Độc Lập Đảng (独立党), "Việt Nam Thanh Hóa" (越南清化) của người Việt tỉnh Thanh Hóa. Riêng tổ chức "Hội Phục Hưng Việt Nam" (越南光复), đã hoạt động từ lâu, đăng ký tại Nam Kinh, hội theo mục đích chủ trương của Phan Bội Châu, do ông Hồ Học Lãm (胡学览) làm lãnh tụ và Tảo Mưu (早牟).
Trong những nhóm người Việt Nam yêu nước, lưu vong tại Trung Quốc, cũng có những người thành danh, từng tốt nghiệp Học viện Quân sự Bảo Định (军校保定), đang phục vụ trong Quân đội Quốc Dân Đảng, như Hội đồng tham mưu trưởng Đại Tá Hồ Học Lãm (胡学览) và Tham mưu Ủy viên chính trị Tảo Mưu (早牟), sau này họ là đầu tàu của Quốc Dân Đảng Việt Nam. [2] 
Những hoạt động của nhiều nhóm cách mạng khác nhau, cho thấy phản ánh lòng dân Việt Nam ở Hải ngoại bồng bột, họ không tập hợp vào một chủ đích chính trị rõ ràng, trái lại chỉ có tính cách chờ đợi chính trị và thời cuộc, tuy có dấn thân lại thiếu khả năng lãnh đạo, không chịu nghiên cứu chính trị, dù họ có sức mạnh trên quan hệ đồng tộc và xa quê hương. Điểm yếu trong sinh hoạt của họ quá kém không có tờ báo chí nào đặc biệt để thảo luận hay cập nhật thông tin, họ dư thừa tinh thần ái quốc, nhưng thiếu bản lĩnh chính trị, thường gặp nhau chia sẻ cá nhân tình hình thời sự tổng quan. Tổ chức với tên gọi quá nặng ký, không chặt lý thuyết, mọi luận điểm sơ sài kém nổi trội.
Đến tháng 10 năm 1940. Các ông Lâm Bá Kiệt (林伯杰) Phạm Văn (范文) thành lập "Việt Nam độc lập vận động đồng minh hội" (越南独立运动同盟会), tại Quế Lâm. Không bao lâu đổi danh hiệu mới "Liên minh Việt Nam độc lập". Người Việt Nam ở Hải ngoại hưởng ứng tham gia rất đông, lúc này có sự tham dự của Hồ Quang, lại thay da đổi thịt một lần nữa gọi là "Việt Nam độc lập đồng minh hội" (越南独立同盟会), Văn phòng đặt tại Quảng Châu. Đến đây, có những chuyển biến mới, qui tụ được cả người Việt Nam-Hoa (华越南) lần đầu tiên người ta nói đến cách mạng chiến tranh Trung-Nhật-Pháp. Khi chuyển đến miền Bắc Việt Nam, mới gọi tắt là "Việt Minh" (越盟). Kết cuộc những tổ chức cách mạnh của người Việt Nam bị tình báo, gián điệp của cả hai bên Cộng sản Diên An và Quốc Dân Đảng xâm nhập, người thu lợi nhiều nhật hiện thời là Hồ Quang đã thu tóm rác vào một góc rừng Việt Bắc.
Photo lưu trữ: Huỳnh Tâm.
Tuy nhiên "Việt Nam độc lập đồng minh hội" chưa tỏa ánh sáng vào lúc mới phôi thai, rất ít những thông tin trong và ngoài nội bộ, giữa tháng 10 năm ấy, có một bài viết của Hồ Quang, nội dung: "giản xưng việt chức" (简称越职) nhằm giới thiệu đảng Cộng sản Trung Quốc tại Quảng Châu, lời kêu gọi ủng hộ "Việt Nam độc lập đồng minh hội", ý của bài ​​viết này cũng muốn dựng lên hình ảnh nhân vật tiêu biểu Hồ Học Lãm (胡学览), một đối tượng vốn đã có uy tín hiện thời và làm cân bằng sinh hoạt giữa hai thế lực Cộng sản Diên An và Quốc Dân Đảng. Hồ Học Lãm tham gia chủ trì những buổi hội thảo, còn công việc điều hành có "Liên Minh" lo, (Hoa Nam). 
Hồ Quang âm thầm lật lọng, mời Hồ Học Lãm làm cố vấn trên danh nghĩa để học hỏi kinh nghiệm, Hồ Quang mới thực sự điều hành thu tóm "Liên Minh", xem xét mọi việc, hoạt động được, nhờ nguồn tài trợ lớn của Quốc Dân Đảng (中国国民党), thực chất mọi tổ chức nằm dưới lớp áo của "Đồng Minh Hội" (同盟会) của lãnh tụ "Tôn Trung Sơn" (孙中山). Được các quốc gia hổ trợ như Anh, Mỹ và Nga.
Trước đó 5 năm, "Tôn Trung Sơn" (孙中山) đã hai lần gặp gỡ với cụ Phan Bội Châu và những người tiên phong trong phong trào cách mạng "Việt Nam hoạt động" tại Nhật Bản. Cho thấy Việt Nam đã mở ra một phong cách lịch sử quan hệ hữu nghị, và hợp tác giữa hai nước cách mạng. 
Trước ngày "Việt Minh" chuyển về biên giới Việt Nam-Trung Quốc, Hồ Chí Minh ra tay trước thanh trừng những thành phần không đồng cánh trong tổ chức "Việt Nam độc lập đồng minh hội", chỉ để lại Quốc Dân Đảng. Hồ lừa đảo bằng phương thức "phát triển" tổ chức, mục đích "hòa tan" những tổ chức yêu nước khác chỉ còn lại một "Việt Minh" sau này Quốc Dân Đảng Việt Nam cũng là nạn nhân của Hồ. Hồ chuẩn bị mở màn, đánh những cú đấm mạnh tay "lừa đảo", qua chỉ thị, và ảnh hưởng các cuộc cách mạng của Trung Cộng. 
Cụm tình báo Hoa Nam Hải ngoại, tiếp tay Hồ Quang, thực hiện điều nghiên những cuộc cách mạng "thành-bại" của người Việt Nam, và luận anh hùng trước và sau năm 1900 để tìm ưu khuyết điểm trong người Việt Nam.
- 1885-1896. Phan Đình Phùng (1847-1895). Hiệu: Châu Phong (珠峰), nhà thơ và lãnh tụ "Phong trào Cần Vương", cuộc khởi nghĩa Hương Khê chống Pháp, cuối thế kỷ 19. Phan Đình Phùng là một học giả nổi tiếng và một vị quan lớn của Triều đình nhà Nguyễn. Phan Đình Phùng chí sĩ yêu nước đầu tiên, đứng lên chống lại xâm lược Pháp. Tổ chức qui tụ trí thức và nông dân Trung bộ, đấu tranh gian khổ chống xâm lược Pháp, trải qua 9 năm. Tuy Phan Đình Phùng đã thất bại nhưng tên tuổi trở thành "tượng trưng" cho lòng yêu nước.
- 1884–1913. Hoàng Hoa Thám (1836-10 tháng 2 năm 1913). Còn gọi là Đề Dương, Đề Thám hay Hùm xám Yên Thế. Người lãnh đạo du kích khởi nghĩa Yên Thế chống Pháp. Hoàng Hoa Thám là lãnh tụ nông dân Bắc bộ suốt trong mấy năm cùng với binh sĩ chiến đấu du kích anh dũng. Năm 1913, trong sơ suất, bị tay sai của Pháp ám sát. Hoàng Hoa Thám đấu tranh thực tế, trực tiếp chống Pháp.
- Năm 1926, Phan Châu Trinh (潘周楨), 1872-1926. Còn được gọi Phan Chu Trinh, hiệu là Tây Hồ, Hy Mã, tự là Tử Cán. Ông là nhà thơ, nhà văn, là chí sĩ thời cận đại trong lịch sử Việt Nam. Phan Chu Trinh mở trường học, bí mật truyền bá chủ nghĩa yêu nước và công kích nhà cầm quyền Pháp. Vì vậy, bị kết án tử hình, nhưng Hội Nhân Quyền Paris phản đối, được trắng án.
Phan Chu Trinh, phát động phong trào "Duy Tân", khẩu hiệu của phong trào lúc bấy giờ là: "Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh", với phương châm "tự lực khai hóa" và tư tưởng dân quyền. Phan Châu Trinh cùng Huỳnh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp đi khắp tỉnh Quảng Nam và các tỉnh lân cận để vận động cuộc duy tân. 
Phan Châu Trinh là người thấy rõ nhất những nhược điểm trong nền văn minh và trong con người Việt Nam. Ông chủ trương phải thay đổi từ gốc rễ là con người cùng những yếu tố khác như văn hóa, ý thức hệ, phong tục tập quán. Bên cạnh đó ông cho rằng Việt Nam phải phát triển kinh tế và giáo dục để tự lực tự cường, hội nhập vào thế giới văn minh rồi mưu cầu độc lập chứ không cầu viện ngoại bang dùng bạo lực giành độc lập. Chỉ như vậy mới bảo đảm Việt Nam sẽ có một nền độc lập chân chính, lâu bền về chính trị lẫn kinh tế trong quan hệ với ngoại bang, nhân dân sẽ được hưởng độc lập và tự do, mỗi người dân quan hệ mật thiết với nhà nước.
- Ngày 10 tháng 2 năm 1930. "Dân tộc Việt Nam" chống Pháp, khởi nghĩa Yên Bái, nổi dậy bằng vũ trang không đem đến thành công. Pháp ngăn chặn khởi nghĩa từ tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây và Vân Nam Trung Quốc. Một phần trong cuộc khởi nghĩa do "Việt Nam Quốc dân Đảng" (VNQDĐ) tổ chức hỗ trợ và lãnh đạo, nhằm đánh chiếm một số tỉnh, thành phố trọng yếu tại miền Bắc Việt Nam. Mục đích của cuộc nổi dậy là lật đổ chính quyền thuộc địa Pháp để xây dựng một nước Việt Nam theo chính thể Cộng Hòa. 
- Phan Bội Châu, 1867–1940 là một danh sĩ và là nhà cách mạng Việt Nam. Ông có hiệu là Hải Thụ, về sau đổi là Sào Nam. Tên gọi Sào Nam (巢南) được lấy từ câu "越鳥巢南枝 (Việt điểu sào nam chi). Phan Bội Châu còn có nhiều biệt hiệu và bút danh khác như Thị Hán, Phan Giải San, Sào Nam Tử, Hạo Sinh, Hiếu Hán.v.v... Là một trong những lãnh tụ "Việt Nam Quang Phục Hội".
Phan Bội Châu thi đỗ Giải nguyên, bôn ba khắp nước Việt Nam kết giao với các nhà yêu nước như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp, Nguyễn Thượng Hiền, Nguyễn Hàm (tức Tiểu La Nguyễn Thành), Đặng Nguyên Cẩn, Ngô Đức Kế, Đặng Thái Thân, Hồ Sĩ Kiện, Lê Huân, Nguyễn Quyền, Võ Hoành, Lê Đại v.v...
Phan Bội Châu (ngồi) và Cường Để (đứng). 
Photo viện bảo tàng Hakodate Hokuyo (函館市北洋資料館) Nhật Bản.
Phan Bội Châu thấy rõ tình hình đất nước, ông quyết định con đường nên đi, ở Nhật rồi sang Trung Quốc, kêu gọi nhân dân Việt Nam làm cách mạng. Những bài thơ của Phan Bội Châu được bí mật truyền tụng trong nhân dân Việt Nam. Và thành lập "Duy Tân Hội", cầu viện Nhật Bản, hy vọng giúp đỡ người Việt đuổi Pháp. Điều đó rất nguy hiểm, chẳng khác gì "đưa hổ cửa trước, rước beo cửa sau". Sau này Hồ Chí Minh mới lộ diện, cũng đi trên con đường mòn của cụ Phan Bội Châu, chỉ có khác một điều người chưa thành công, và Hồ đã thành công "đưa hổ Trung Cộng vào cửa trước, và rước beo Liên Xô ra cửa sau"! 
Cụm điệp vụ tình báo Hải ngoại Hoa Nam đi một vòng Đông Dương, đúc kết tài liệu nghiên cứu, phân tích, khai thác tình hình chiến lược. Trung Cộng lập kế hoạch cho Việt Cộng hành động. 
Hoa Nam thành lập 6 chi nhánh tình báo Hải Ngoại tại Việt Nam. 
Chi nhánh 1 - Cộng đồng người Việt sống trên đất Trung Hoa. 
Chi nhánh 2 - Biên giới Trung Quốc-Việt Nam. 
Chi nhánh 3 - Hà Nội (miền Bắc). 
Chi nhánh 4 - Đà Nẵng (miền Trung). 
Chi nhánh 5 - Chợ Lớn-Sài Gòn. 
Chi nhánh 6 - Cần Thơ (miền Nam)
Từ ngày Hồ Quang đến Nam Kinh theo lệnh của Diên An, nhận công tác bí mật, với tư cách lãnh đạo cộng đồng người Việt sống trên đất Trung Hoa, và yêu cầu Quốc Dân Đảng thành lập văn phòng Hải Ngoại tại Việt Nam. Mục đích để "Việt Nam độc lập đồng minh hội" (越南独立同盟会), tiếp tục nhận tài trợ tại Việt Nam, "hai ngàn-bốn ngàn" nhân dân tệ (2000-4000), trợ cấp kinh phí hoạt động hàng tháng.
Tương lai
Cụm tình báo Hoa Nam Hải Ngoại, khai thác tình hình Việt Nam đưa vào hướng của mục tiêu, hoạt động phá hoại. Giai đoạn đầu, tuyên truyền hướng dẫn giai cấp tư sản dân tộc, moi móc bày ra cho người dân thấy nguyên nhân không ngóc đầu lên được, những vấn đề giai cấp tiểu tư sản bắt đầu phá sản không còn đường sống, khuyến khích, xúi giục, tác động lên tinh thần đòi quyền sống trên quê hương của người dân, tạo ra cảm giác cách mạng thành công trên tay người dân, xây dựng hận thù giai cấp và đào sâu tinh thần chống thực dân, bôi bẩn cửa quyền, cậy thần, cậy thế, đàn đáp người dân, tham nhũng, hối lộ, sưu cao thuế nặng, nhân dân khốn khổ, sưu dịch phiền phức, khuyến khích hút thuốc phiện… Tất cả những điều đó đã biến Việt Nam thành một địa ngục. Đồng lúc, mở rộng liên hệ với những hội đoàn cải lương, cách ly những nhóm thân thiện tư tưởng Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu. Việt Minh chọn bàn đạp chống Pháp, Nhật Bản. Trước khi thực dân Pháp bảo thủ, củng cố thế lực, nền kinh tế sẽ đảo lộn, cách mạng ra sức giúp đỡ phong kiến và bọn tay sai của chúng. 
Tại Trung Quốc, tìm mọi giải pháp thu phục các nhóm thân Lương Khải Siêu, Bác sĩ Tôn Dật Tiên (chữ Hán: 孫逸仙) và Quốc Dân Đảng, tại Việt Nam tổ chức khủng bố quy mô, những người bị nghi có dính dáng đến thực dân Pháp đều bị mã tấu. Chúng giết một người của cách mạng ta giết lại trăm thằng. Khai tử những người Việt cản trở cách mạnh như Phan Bộ Châu hiện đang có mặt tại Trung Quốc. 
Hầu hết các phần tử trí thức biết sợ tìm đường ra nước ngoài, hay bị thực dân Pháp bắt bỏ tù. những học giả nổi tiếng được nhân dân kính mến cũng bị quân Pháp đem ra chém đầu. Bọn Pháp gọi phong trào ấy là "án đồng bào cắt tóc" vì nông dân dùng hai tiếng "đồng bào" để gọi nhau. 
Đứng trên gốc độ của người làm chiến lược, khâm phục các nhà lãnh đạo cách mạnh của Việt Nam, như Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Châu Trinh và Phan Bội Châu, nhưng cộng sản không hoàn toàn tán thành cách đấu tranh của những người ấy, quá lương thiện không đủ tư cách gian hùng.
Năm 1940, có những biến động chiến tranh trên thế giới. Thủ đô Paris Pháp rơi vào tay của Đức Quốc Xã, vào ngày 22 tháng 9 năm 1940. Chính quyền Nhật Bản gây áp lực ép Pháp, ký "Hiệp định Pháp-Nhật tại Hà Nội". Trong Điều: 
(a) Cho phép Nhật Bản đổ bộ vào Hải Phòng, sáu ngàn quân (6.000). 
(b) Cho phép Nhật Bản sử dụng ba (3) sân bay Việt Nam, một quân đoàn của Nhật Bản vào Việt Nam từ Quảng Tây để thu hồi Hải Phòng. 
Cấm các cơ quan vận tải Pháp, xuất cảnh hàng hóa sang Trung Quốc qua cửa Việt Nam bằng đường biển, đường sắt. Việt Nam đồng ý với phía Nhật Bản kiểm soát biên giới. Điều này sẽ không chỉ cắt đứt đường Biển Đông, và thông đạo (通道), để hết nguồn cung cấp nhiên liệu cho quân đội Trung Quốc tại Liễu Châu, Quảng Tây. 
Các tài liệu quan trọng còn cho thấy, Nhật Bản còn cắt sản lượng dầu hảo, vonfram, antimon của Trung Quốc, một khi muốn dùng các thông đạo khác phải trang trải khoản chi phí lớn, nhằm buộc chính phủ Quốc Dân chấm dứt chiến tranh, chấp nhận đàm phán hòa bình. Trong khi đó, Nhật Bản đã bắt đầu sử dụng Côn Minh cho những phi vụ đánh bom sân bay Hà Nội, không chỉ trong việc phong tỏa biên giới, và cướp bóc hàng hóa, đốt cháy nhà cửa của thường dân, nỗ lực để tiêu diệt các nền tảng kinh tế không cho Trung Quốc nuôi quân kháng chiến. Trong tình huống quan trọng này, Mao Trạch Đông muốn có được những thông tin tình báo để chống lại Nhật Bản, ông tung gián điệp xâm nhập vào Đông Dương thành lập chiến khu, mở ra 3 chiếm trường bản xứ, Việt-Miên-Lào.
Để tránh chiến tranh ở giai đoạn này Trung Quốc sử dụng đến Hồ Quang chia sẻ cuộc chiến, tấn công Nhật Bản qua những liên kết bí mật với Pháp, Quốc Dân Đảng. Tạo ra một chiến trường trong nội địa Việt Nam. Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC) chỉ đạo, những viên tướng chỉ huy Tứ Lộ Quân thực thi biện pháp phòng ngừa thích hợp nhất đối với quân Nhận Bản, tại biên giới Việt Nam, quân đội Quốc Dân Đảng lập phòng tuyến. 
Trương Phát Khuê (张发奎) lãnh đạo, chỉ huy quân đội Quốc Dân Đảng, triển khai chiến trường Việt Nam, trao cho Trương Bội Công (张佩公) tốt nghiệp Học viện Quân sự Bảo Định, đang ở Liễu Châu nhận lệnh phối trí lại cơ quan gián điệp Việt Cộng, trực thuộc Quân ủy Trung ương Quốc Dân Đảng. 
Sau đó bổ nhiệm Hình Đạo Sâm (邢道森) thiết lập một văn phòng tình báo tại Hà Nội, chịu trách nhiệm kích động người dân Thái tại biên giới Việt Nam-Trung Quốc, liên kết thành lực lượng dân-quân Thái, chuẩn bị cho các cuộc tấn công quân sự.
Buổi ra mắt cuốn sách "Điểm đỉnh The Zenith" của tác giả Đoàn Châu Hồng (段珠红), một sử gia bất đồng chính kiến ​​Trung Quốc đang lưu vong tại Pháp. Nội dung: Giới thiệu đời thực của "Bác", trong những phân khúc từng đoạn văn, nói về những nhóm Việt Kiều cộng tác tình báo Hoa Nam (Việt Nam-Hoa-华越南) tại Quảng Tây lập hội chống Nhật, chống Pháp. Và phân khúc sự kiện cuộc chiến giữa Thiếu Tá Tham Mưu Hồ (胡) và "Việt Nam độc lập đồng minh hội" (越南独立同盟会) do Trung Cộng chỉ đạo (Thành lập), sống chung với Quốc Dân Đảng. Tân Hoa Xã loan tải 1939. 
Mặt khác để tăng cường công tác cộng đồng người Việt sống tại Trung Quốc, tài trợ trực tiếp bốn lãnh tụ đã thành lập những trung tâm sinh hoạt cộng đồng, tổng cộng hơn 1.000 người, trong đó có hơn 100 người được gửi đi đào tạo quân sự Tây Nam, 300 người đào tạo năng khiếu tình báo tại Tĩnh Tây (靖西) và lực lượng Biên phòng 100 người.
Nhóm nghiên cứu đầu tiên (tình báo Hoa Nam) tuyển mộ được 150 người Việt Nam tại vùng đất biên giới Long Châu (龙州), chọn 20 người huấn luyện truyền thông, điện báo, những thanh thiếu niên này sau đó trở thành binh sĩ Trung Quốc, một hỗ trợ lớn cho Việt Minh, lực lượng này thay cho đường xương sống của "Việt Nam độc lập đồng minh hội". 
Cùng năm, Trung Cộng thành lập 2 chiến khu bí mật tại biên giới Việt Nam, tuyển dụng hơn 300 binh sĩ biệt kích, huấn luyện quân báo. 3 tháng sau mở rộng huấn luyện tình báo đặc biệt. Các sĩ quan, quân đội dưới quyền chỉ huy của Trương Bội Công (张佩公) huấn luyện chuyên sâu tình báo rừng, sau đó họ vượt qua biên giới vào Cao Bằng lãnh thổ của Việt Nam để thực hiện hoạt động chống Pháp, chống Nhật. Có một số binh sĩ bí mật trở lại biên giới trong lãnh thổ Trung Quốc, được trang bị quân phục Nhật Bản, ngụy trang đối phó làm giảm áp lực quân đội Nhật Bản.
"Nghiên cứu chiến tranh". Phần 4, của Tác giả: Luo Min. Tiêu đề cũ: Quốc Dân Đảng Trung Quốc trong chiến tranh Việt Nam và "Việt Nam độc lập đồng minh hội" (越南独立同盟会) do Trung Cộng chỉ đạo (Thành lập). (本文摘自 "抗日战争研究" 年第4期,作者:罗敏,原题为:抗战时期的中国国民党与越南独立运动).
Trương Phát Khuê (张发奎) phát triển kế hoạch lấy lại Long Châu. Thúc đẩy 3 Sư đoàn vào Lạng Sơn, đụng độ giao chiến tại Tĩnh Tây (靖西) Cao Bình (高平) như thể chế ngự được quân đội Nhật Bản, từ tỉnh Vân Nam gửi quân hỗ trợ, chặn đứng tiến quân của địch trên các thông lộ dọc theo đường sắt Việt Nam. Tướng Trần Liệt (陈烈) Tứ Lộ Quân và Tướng Lâm Chánh Vĩ (林正伟) Cửu Lộ Quân từ Vân Nam chuyển quân vào Lạng Sơn Việt Nam.
Tống Tử Văn (宋子文) Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc cảnh báo đại sứ Pháp Henry Haye: "Nếu Pháp xem xét quá cảnh Nhật Bản tại Đông Dương là một vấn đề cần thiết. Trái lại Trung Quốc thấy hậu quả sau đó, nó sẽ phát sinh từ việc buộc phải có hành động bảo vệ mình, người Pháp không thể di chuyển bất cứ nơi nào hãy tránh phản đối này".
Trương Phát Khuê (张发奎) có viết trong nhật ký của mình: "Nếu Nhật Bản chuyên sâu vào chiến trường Việt Nam, cuộc chiến tranh chống Nhật Bản của Trung Quốc sẽ phát động tại biên giới Trung Quốc, cho thấy bản chất của cuộc chiến tranh này có thể chuyển qua chiến tranh thế giới, Trung Quốc sẽ chiến đấu chống lại Nhật Bản".
Vào thời điểm đó, Trương Phát Khuê (张发奎) xác nhận: "Sau một thập kỷ huấn luyện quân đội và cán bộ cộng sản Việt Nam, nếu có cơ hội, tôi phải giúp đỡ nhân dân Đông Dương". Trương Phát Khuê thành lập tại biên giới Việt Nam-Quảng Tây, những lực lượng chính qui, để giúp cộng sản chiến thắng quân Nhật Bản, và liên tục hướng dẫn Khách Gia của mình: "Chúng tôi chỉ muốn giúp đỡ họ, và không bao giờ muốn thay thế Pháp". Photo lưu trữ: Huỳnh Tâm.
Mùa đông năm 1940. Quân đội Nhật Bản quét sạch các căn cứ du kích của tướng Trần Trung Lập (陈中立) hơn 2000 binh sĩ Việt Nam, bao gồm dân quân dân tộc Thái rã ngũ, tiếp theo tấn công vào quân đội Trung Quốc tại Liễu Châu thua trận.
Tưởng Giới Thạch (蒋介石), với Đô đốc Trương Phát Khuê (张发奎), Tướng Hà Ứng Khâm (何应钦), Tướng Bạch Sùng Hy (白崇禧) thảo luận quân sự, có các cán bộ quân sự cao cấp tham gia, có những báo cáo kêu gọi nhận thức tình hình tại biên giới Việt Nam, và có những xử lý "Việt Minh" tranh chấp nội bộ, buộc phải kiểm soát "Việt Nam độc lập đồng minh hội" (越南独立同盟会) theo qui định quân luật, bảo vệ kế hoạch.
Tưởng Giới Thạch khuyến khích Trung ương Quốc Dân Đảng hỗ trợ Hồ Quang, ông phát biểu: "Tôi nghĩ rằng sự hỗ trợ độc lập cho dân tộc Việt Nam, là trách nhiệm của Trung Quốc".
Chiến tranh Thái Bình Dương không thể tránh, Tưởng Giới Thạch chấp nhận các yêu cầu của những cấp chỉ huy Trung Quốc bao gồm quân Đồng Minh, Việt Nam, Thái Lan. Đồng chấp nhận lệnh chỉ huy chiến đấu chống lại kẻ thù. 
Ngày 05 tháng 3 năm 1942, những mật khu phát triển mạnh mẽ của Trung Quốc "xúi giục Việt Nam phác thảo kế hoạch chiến tranh" chính sách của mình là ra khỏi cuộc chiến tranh Việt Nam vì lợi ích của các mục đích thuận tiện, mật khu nên được sử dụng để mở rộng chính trị, ngoại giao và các phương tiện tích cực, xúi giục nhân dân Việt Nam và người dân Trung Quốc ở nước ngoài tổ chức vũ trang. Đẩy cuộc chiến đến căn cứ lực lượng quân sự Pháp, muốn kiểm soát Việt Nam phải đầy đủ tiềm năng, cho phép quân đội đứng phía trước không cho kẻ thù sử dụng chiến tranh Việt Nam đưa ra chính trị. Trong khi đó, những người ủng hộ lập pháp (Viện Lập Pháp), kêu gọi phục hồi tự do của các quốc gia nhỏ trên thế giới, một cách độc lập. 
Tháng 8 năm 1942. "Việt Nam độc lập đồng minh hội" của Hồ Chí Minh, với bản sắc giành độc lập cho Việt Nam, thay mặt "Liên đoàn quốc tế chống xâm lược", ông rời Việt Nam sang Trung Quốc, ăn mặc như một nhà nông mù mắt, Hồ Chí Minh, đi với một ký giả người Hoa Kiều (tình báo Hoa Nam) bằng thẻ kinh doanh đến Trùng Khánh. Bởi vì ba tài liệu do Thanh niên Trung Quốc đưa tin trong buổi họp báo của Quốc tế (INS). Hồ với tư cách phóng viên đặc biệt, và giấy chứng nhận tùy viên quân sự Đông Dương.
Tháng 11 năm 1943, Tưởng Giới Thạch tuyên bố tại Hội nghị "Khải La" (开罗-Cairo) rằng: "Trung Quốc không có tham vọng cai trị trên lãnh thổ Annan" (安南) và đề xuất: "Sau khi chiến tranh làm cho Annan độc lập. Như vậy, hoạt động cách mạng Việt Nam ở Trung Quốc trở nên sôi động hơn. Phần chiến khu, huấn luyện quân sự, chủ ý đào tạo tổ chức chính trị, đại diện các đảng phái chính trị khác nhau ở Việt Nam cuối cùng từ bỏ định kiến, thành lập một tổ chức thống nhất Liên Minh". 
Thành lập "Ủy ban trù bị Quốc gia" bao gồm những tổ chức người Việt Nam "Việt Nam độc lập đồng minh hội" (越南独立同盟会), quân đội người Thái, Quốc Dân Đảng Việt Nam và người Việt Nam ở hải ngoại. Tuy nhiên không ai đủ yếu tố và kỹ năng lãnh đạo, tìm những nhân vật cao quý càng khó, chỉ còn lại bè phái, đưa đến đấu đá nội bộ, tranh giành quyền lực, khinh miệt lẫn nhau, trầm trọng hơn những tín hữu cộng sản không chấp nhận liên kết với đối diện, hành động như thế không khác nào quyết định phản bội, thậm chí cộng sản còn lạm dụng vài nhân vật quyền lực tạo thân thế riêng cho mình. Can thiệp và hòa giải sân khấu chính trị không hy vọng hay ít thành công bởi người Việt có máu mặt đấu đá".
Trương Phát Khuê (张发奎) đau đầu, bất lực, khi ông chăm chỉ và chú ý yêu cầu các lực lương hòa giải, chính Hồ Chí Minh cũng không thể hiện sự khiêm tốn và chân thành, tưởng hòa giải được nhưng không đơn giản, bởi đấu đá vì lợi ích nhóm, quên đi quyền lợi thành lập quốc gia Việt Nam.
Kỷ niệm ngày đình chiến, giám đốc chính trị Quốc Dân Đảng Lương Hoa Thịnh (梁华盛), bị ám sát trong bữa ăn sáng. Trong hồ sơ có ghi: Trước đó Lương và Hồ cùng nhau trò chuyện hàng chục lần. Lương thảo luận cho rằng những lời phát biểu trên các văn bản của Hồ "giàu trí tưởng tượng hòa bình", ông Hồ đã khẳng định yếu tố dương tính của "Quốc tế Cộng sản", đó là một khuyến cáo của Hồ cho rằng ông là người thực hiện độc lập cho Việt Nam, khi ấy ông quên những tổ chức khác, thực tế có những tổ chức của người Việt Nam hơn Hồ. Tuy nhiên theo ý của Mao Trạch Đông muốn "chuyển đổi" vị trí của Hồ vào lúc này. 
Mao Trạch Đông cho biết: "Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của Hồ Quang chưa từng có một lần giam cầm nào. Hồ Chí Minh xuất bản tập thơ "Nhật ký trong tù", qua đó để thay cho một tin nhắn, vượt lên tần chính trị Việt Nam. Chính bí danh "Lý Quang Hoa" (李光华) tức Đại tá Hoàng Văn Hoan cũng khẳng định rằng Hồ Quang cầm nhầm (Nhật ký trong tù), tôi là người biết rõ điều đó". 
Năm 1980 Lê Duẩn thân Liên Xô, loại trừ thân Tàu, Hoàng Văn Hoan đào thoát tị nạn Trung Quốc, sau đó qua đời ở Bắc Kinh. Hoàng Văn Hoan đã từng bí mật viết thư gửi Việt Minh ở Vân Nam, yêu cầu họ viết thư cho Trương Phát Khuê (张发奎) huy động phản đối Việt Nam, yêu cầu ông Hồ Chí Minh chỉnh đảng lập tức hợp tác với "Liên minh quốc tế chống xâm lược", khấp nơi kêu gọi "Tháp Tự Xã" (塔斯社) tại Trùng Khánh, thay mặt gây áp lực lên Hồ Chí Minh.
Ngày 10 tháng 9 năm 1943. Trương Phát Khuê (张发奎) đồng ý để Hồ (Khách Gia) nộp hồ sơ mở văn phòng trung ương Việt Minh tại Đài Bắc thủ đô của Trung Hoa Dân Quốc (THDQ, thường gọi là "Đài Loan"). Hồ sơ, lý lịch của Hồ nay đã giải mã là một tình báo chiến lược của "Việt Nam độc lập đồng minh hội" do Trung Quốc chỉ đạo chiến tranh Việt Nam (越南独立同盟会), (本文摘自 "抗日战争研究" 年第4期,作者:罗敏,原题为:抗战时期的中国国民党与越南独立运动). Photo lưu trữ: Huỳnh Tâm. [4] 
Trương Phát Khuê (张发奎) gặp Hồ Chí Minh trao đổi tập thơ "Nhật ký trong tù", Hồ còn hứa sẽ tái cấu trúc "Việt Minh" vào mạng lưới tình báo Trung Cộng tại Hà Nội, sẽ hiệu lực sau khi kết thúc chống Nhật, để đổi lấy tự do của mình. 
Ngày 23 tháng 1 năm 1944, tình báo của Trương Phát Khuê (张发奎), cho biết: "Nếu thời ấy vì lâu dài của Quốc Dân Đảng Trung Quốc, cho Hồ Chí Minh nghỉ hưu, tất nhiên sau đó vô hiệu hóa tại Trung Quốc thì ngày nay không có chuyện chống lại Quốc gia Trung Hoa".
Trương Phát Khuê hỏi ông Hồ: 
− Làm thế nào để thực hiện công việc cách mạng;
Hồ đáp:
− Thành lập một căn cứ du kích tại biên giới Việt Nam, thực hiện tuyên truyền là chính, còn vũ trang làm việc sau, tuy nhiên có kế hoạch: 
(a) Truyền đạt cho nhân dân Việt Nam biết chính phủ Quốc Dân Trung Hoa và xác định lập trường độc lập của Việt Nam. 
(b) Phát triển các tổ chức Liên minh cách mạng Việt Nam và lực lượng.
(c) Thông đồng Đồng Minh quân sự đã sẵn sàng để nhập cảnh vào Việt Nam.
(d) Đấu tranh cho đến khi hoàn toàn độc lập và tự do cho Việt Nam
Đô đốc Trương Phát Khuê hỏi tiếp:
− Tôi biết những lực lượng vũ trang của Mao Trạch Đông trong hàng ngũ của bạn có hiệu năng không, và hỗ trợ thế nào?
− Chủ tịch Mao cho chúng tôi nhiều kinh nghiệm chiến đấu, và hỗ trợ nhiều vật chất lẫn tinh thần, tôi rất ngưỡng mộ chủ tịch Mao kể cả Thống Tướng Tưởng Giới Thạch.
− Tôi sẽ đưa Khách Gia leo lên ngai vàng miền Bắc Việt Nam.
− Đa tạ Đô đốc, ngày ấy tôi sẽ mời Đô đốc thăm viếng Việt Nam.
− Tôi cảm thấy chúng ta sẽ là thù trong nay mai, bởi Cộng sản và Quốc gia không đi chung đường.
Tưởng Giới Thạch và Trương Phát Khuê thừa biết Hồ Quang con rối của Cộng sản Mao, Lưu Thiếu Kỳ, Lâm Bưu, nhưng vì chống Nhật Bản và Pháp phải gác lại một phần nợ chính trị Trung Hoa!
Trương Phát Khuê (张发奎) lấy uy tín cá nhân, tạo điều kiện thuyết phục, hướng dẫn các đại diện Liên minh cách mạng ngồi lại thảo luận việc độc lập Việt Nam, thành lập "Ủy ban trù bị Hòa giải" khắc phục mọi dị biệt trong khi đang trả giá thành phần chính phủ tương lai, nhưng ở Hồ Quang muốn hốt trọn gói và mời mọi người đến ăn cỗ mà trên bàn không có thực đơn. Trương Phát Khuê chủ trương Hồ Chí Minh vẫn là người đứng đầu "Ủy ban trù bị Hòa giải". 
Cuối tháng 3 năm 1944, Liên minh Hồ Quang ứng cử được bầu vào Ban chấp hành, tên chính thức Hồ Chí Minh xuất hiện, Hồ Chí Minh nhanh tay cướp Ban chấp hành Trung ương kháng Nhật Bản, chống Pháp. Trong tháng 8, chi nhánh Liên đoàn Vân Nam đề cử ba thành viên vào tổ chức Việt Minh (3 tình báo Hoa Nam), Hồ Chí Minh đạt được thắng lợi chính trị tại hải ngoại. Trong quá trình tái cơ cấu tổ chức Việt Minh, Hồ cố tình loại bỏ những thành phần chính trị không thân Mao, và ngoài luồng cộng sản, kể cả thành viên Quốc Dân Đảng Việt Nam. Trương Phát Khuê bất lực trước khi Hồ Chí Minh có thế lực mạnh.
Trương Phát Khuê (张发奎) gửi báo cáo về cho Tưởng Giới Thạch (蒋介石), Ngô Thiết Thành (吴铁城) cho biết thất bại:
− Ban đầu tôi thuyết phục phe Hồ trở lại với công việc chống Nhật Bản. Ý định đó vào ngày 09 tháng 8 năm 1944. Cho nên, Trương Phát Khuê (张发奎) đổi sự vụ lệnh, ở lại chiến trường với số tiền chiếm đoạt được của quân đội Nhật Bản "bảy mươi sáu ngàn nhân dân tệ" (76.000) và thiết bị y tế, tặng hết cho Hồ làm chi phí của các Lữ đoàn. Đánh giá: Trong cùng năm đó vào ngày 1 tháng 10, Trung tâm Quốc Dân Đảng Trung Quốc chỉ biết Hồ Quang và các nhà lãnh tụ Việt Minh, hoàn toàn không biết Việt Cộng hay Hồ Chí Minh.
Cùng mùa đông năm đó, một máy bay quân sự của Mỹ bị rơi ở Cao Bằng Việt Nam, Thiếu tá Hy An (希安) là người giải cứu Claire Lee Chennault thoát nguy hiểm, ông ta được đưa đến cơ quan Văn Man, Phạm An Bài (范安排) bố trí giới thiệu Hồ Chí Minh. Trung úy Claire Lee Chennault lực lượng không quân Hoa Kỳ, chỉ huy quân đoàn "Biệt đội Phi Hổ". Một viên chức của cơ quan tình báo chiến lược Hoa Kỳ được sắp xếp làm việc cho Quốc Dân Đảng Trung Quốc trong chiến tranh Thế giới II. [3]
Cuối năm, Mao Trạch Đông viện trợ vũ khí, tài chánh, quân phục và dép Bình Trị Thiên cho Việt Minh. Mao bắt đầu đưa quân vào Nghị Lượng (宜良), tỉnh Vân Nam. Hồ Chí Minh đến Liễu Châu gặp Trương Phát Khuê (张发奎) báo cáo: "Tôi là thành viên cộng sản, nhưng hiện nay tôi đang làm việc sự độc lập cho Việt Nam, bây giờ tôi đang làm việc không vì cộng sản. Tôi có thể bảo đảm đặc biệt này đối với Ngài, và Việt Nam sẽ không được thực hiện chủ nghĩa cộng sản trong 50 năm". 
Xem đây những lời hứa của Hồ Chí Minh, Đô đốc Trương Phát Khuê (张发奎) thư đến Tưởng Giới Thạch (蒋介石), Ngô Thiết Thành (吴铁城) cho biết thêm: Quốc Dân hãy cảnh giác, dè dặt đừng để mắc lừa Hồ (Khách Gia-客家)".
Những năm chiến tranh, Quốc Dân Đảng Trung Quốc gặp khó khăn nhất, vẫn phải hỗ trợ cho hàng ngàn người Việt Nam hoạt động cách mạng yêu nước. Cung cấp, tài trợ từng tháng một. Riêng tháng 3 năm 1945 tài trợ cho Việt Minh "năm triệu nhân dân tệ" (5 triệu), và tài trợ tương đương cho nhóm quân đội "Việt Nam cách mạng vũ trang". Tháng năm đó, Trung Tá Quốc Dân Đảng Dương Thanh Văn (杨清文) mở khóa đào tạo năng khiếu cho một trăm thành viên cách mạng Việt Nam. 
Hồ (Khách gia 客家-Hakka), cùng đi với Mã Duy Nhạc (马维岳), và Tập Lục (卅六) vào lãnh thổ Việt Nam. Họ nhanh chóng tổ chức quân đội cách mạng Việt Nam, phát triển mạnh, có trên 50.000 tay súng. Đài Loan Tin tức hàng ngày, mô tả Hồ Tập Chương (胡集璋) tộc Khách gia (苗栗客家) Đài Loan (台湾), và bức ảnh này là của gia đình Hồ Tập Chương (胡集璋) Nguồn: Đài Loan Tin tức hàng ngày. [5]
Quốc Dân Đảng Trung Quốc khẳng định: Năm 1925, Tổng lãnh sự quán Nga tại Quảng Châu gửi thông báo, Hồ Quang có mặt tại Diên An, ông thường tham dự những buổi chuyên đề quân sự do Diệp Kiếm Anh tổ chức và chủ trì tại Vũ Hán, hướng dẫn đào tạo du kích, tổ chức quá nhiều lần như vậy, cho thấy Diên An quá ngu dốt, khoe cho người khác biết. Ông Hồ đã lan truyền Cộng sản vào Việt Nam đã phát biểu: "Tưởng Giới Thạch phản cách mạng, cách mạng thực sự trong Diên An". Sau khi được thông báo trên, buộc Hồ phải trải lại quyền lãnh đạo cho các thành viên của "Liên Minh" của Nguyễn Hải Thần (阮海臣), Vũ Hồng Khanh (武鸿卿). Đồng lúc ấy Hồ tránh né, và giết chết một đồng chí cách mạng Đặng Hữu Khánh (邓有庆). 
Tháng 2 năm 1946, ông Hồ cũng đã viết thư gửi cho Trương Phát Khuê (张发奎), mời ông đến thăm Việt Nam và tiếp tục ủng hộ cách mạng Việt Nam; cùng năm vào tháng 12 năm đó, đảng Cộng sản Trung Quốc đã phát động một cuộc nổi loạn lớn. Hồ Chí Minh gửi thư cho Trương Tương Quân (张将军), nội dung cho biết người dân đang chết đói ở miền Bắc Việt Nam, cách mạng Việt Nam đang gặp khó khăn, hy vọng ông Trương Tương Quân hướng dẫn làm thế nào để đạt được thành công cách mạng.
Mùa thu năm 1947, chính phủ Quốc Dân Đảng đã vận động chống nổi loạn của Mao, Hồ Chí Minh cũng đã gửi một bộ trưởng chính phủ Bộ Công thương Nguyễn Đức Thần (阮德臣) đã đến Quảng Châu để tìm kiếm viện trợ quân sự, đòi hỏi chính phủ phải gửi nhiều hơn để giúp họ đào tạo sĩ quan quân đội. Yêu cầu của Hồ Chí Minh xem ra quá đáng, Trương Phát Khuê (张发奎) bỏ qua. Tưởng Giới Thạch (蒋介石) xét lại rồi giới thiệu đến Trần Thành (陈诚), Ngô Thiết Thành (吴铁城) và Trần Quả Phu (陈果夫), đang công tác tại Quảng Châu, gặp Giám đốc sở Hậu Cần Thiếu tướng Tiêu Văn (萧文), theo từng trình mọi người muốn tìm hiểu thực trạng của Việt Nam. Kết quả chính phủ coi Hồ Chí Minh là trung tâm làm dân đói khổ không nên hỗ trợ ông. Khi đại diện Hồ Chí Minh trở về Quảng Châu, Trương Phát Khuê (张发奎) gặp họ, thấy mua các mặt hàng thiết bị thông tin liên lạc và vật tư y tế chuyển về Việt Nam.
Trước đó Hồ Chi Minh câu cá lớn Trương Phát Khuê, bằng cách hỗ trợ quân đội Quốc Dân Đảng trở lại Lạng Sơn. Trương Phát Khuê (张发奎) vẫn suy nghĩ theo tình hình cũ, ông chỉ biết chính sách chiến tranh của Quốc Dân Đảng, đặc biệt chính sách bộ Hải ngoại còn hợp thời. Khi ông đi Nam Kinh, dành thời gian đến thăm Trần Quả Phu (陈果夫), Chủ tịch Ủy ban Tài chính Quốc Dân Đảng. Báo chí phỏng vấn:
− Thủ tướng Trương Phát Khuê (张发奎) đề nghị giúp Việt Nam thiết lập một chính quyền trung ương. Chưa kịp trả lời Trần Quả Phu hỏi:
− Thủ Tướng có biết nhiều về Hồ Chí Minh không, thành viên Cộng sản của Mao. Trương Phát Khuê ấp úng trả lời: 
− Tôi đã biết ông ấy, nhưng tôi vẫn muốn giúp anh ta và đơn giản, ông không phải là một đảng viên cộng sản, ông là một thành viên Hải Ngoại đại diện của Ấn Độ (印支), phản đối đế quốc chủ nghĩa, và không chống lại chúng ta, trong cuộc đấu tranh của mình cho độc lập Việt Nam, chúng ta nên giúp anh ta giải phóng đất nước khỏi ách thống trị của Pháp. 
Trần Quả Phu (陈果夫) tự biết Trương Phát Khuê (张发奎) trái quan điểm, khác nhau về vấn đề Quốc-cộng. Trương Phát Khuê nhấn mạnh rằng: 
− Vấn đề, nằm ở người Việt Nam nếu là cộng sản không thể đủ khả năng để cạnh tranh với tôi, và xin giải thích với ông, Việt Nam chăm chỉ tranh đấu tốt, tôi đã nói, đó là hàng loạt người Việt Nam ở Quảng Tây trở về quê hương, tôi cảm thông người Việt Nam, và thông cảm cho các bên khác, do đó, không lo lắng về viện trợ cho Hồ Chí Minh nó sẽ không gây ra bất kỳ hậu quả xấu nào, cũng như chính phủ của Hồ sẽ không ủng hộ Mao Trạch Đông, ông đang tìm kiếm sự hỗ trợ của chúng tôi". 
Tình hình đã thay đổi nhiều, Trung Quốc đến ngày chia đôi đất nước Quốc Đài Bắc-Cộng đại lục, Trương Phát Khuê lưu vong tại Hồng Kông và qua đời 1980.
Cho đến năm 1967, tại Hồng Kông, Trương Phát Khuê (张发奎) và Hạ Liên Anh (夏莲瑛) tiết lộ: "Gần như mội người chỉ trích tôi hỗ trợ cho Hồ Chí Minh, và nhiều người khác nói: Hồ Chí Minh leo lên trên đầu của chế độ Cộng sản và ngự trị trên ngôi vua tại Bắc Việt Nam bởi vì tôi chống đỡ. Nhưng tôi tin chắc rằng tôi theo đuổi trong suốt chính sách Việt Nam là chính xác, dù đôi khi liên quan xung đột giữa người Việt Nam, tôi tin rằng câu nói cũ ở Trung Quốc: "trái tim của những người trên thế giới". Nếu Hồ Chí Minh là cộng sản xã hội chủ nghĩa, tất nhiên Hồ không thể thoát được khỏi xiềng xích của Đảng cộng sản của ông, và bây giờ Hồ đang dẫn đầu bởi mũi tên đi tới sau lưng của Hồ, có thể người khác giành chiến thắng". 
Những người rời Việt Nam như Nguyễn Hải Thần (阮海臣) chỉ vì Quốc Dân Đảng không phù hợp cho Việt Cộng và các nhà lãnh đạo miền Nam Việt Nam cũng thế, chỉ có lãnh tụ Phan Bội Châu "Việt Nam Quang phục Hội" (越南光復會) mới xứng đáng anh hùng đất Việt nhưng đã bị tên cướp hào phóng Hồ Chí Minh bán cho Pháp vào ngày 30 tháng 6 năm 1925, đã qua đời 1940. Hồ quan tâm chính là để bảo vệ quyền lợi của Trung Cộng. Một câu hỏi nữa là: Mỹ muốn hỗ trợ cho các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng không tìm được người thực sự xứng đáng để hỗ trợ, quan điểm này, chứng tỏ quá trình lịch sử chưa có cơ hội độc lập đúng nghĩa của nó.
Không thể phủ nhận, cuộc chiến này, và nó chỉ tạm kết thúc vào cuối thập niên 50. Các nhà lãnh đạo miền Bắc và miền Nam Việt Nam nhận được tin Trương Phát Khuê (张发奎) tị nạn Hồng Kông. Hồ Chí Minh (胡志明) lên nắm chính quyền ở miền Bắc Việt Nam. Ở miền Nam Việt Nam với chính thể VNCH bầu cử tổng thống tự do. Đến năm 1967, Nguyễn Văn Thiệu (阮文绍) đắc cử Tổng thống, gửi Vũ Hồng Khanh (武鸿卿) đến Hồng Kông để thăm viếng Trương Phát Khuê (张发奎), ông cho biết: Hồ Chí Minh có nguyện vọng, nếu Vũ Hồng Khanh (武鸿卿) được bầu làm tổng thống, sẽ cử đại diện đàm phán hòa bình với Hồ Chí Minh, bởi trước đó Hồ Chí Minh, có dự định tác động lên Tổng thống Trương Tương Quân (张将军). Điều này rõ ràng là tình yêu không được đáp lại dù một giấc mơ. Đúng là Hồ không thể thành cháo.
Căn cứ vào chiến tranh và chính trị của những thập niên 40-50. Vẫn trên đà tiếp tục đối phó xem đó là một biện pháp sống còn của phe Cộng sản. Chiến tranh thường để lại thắng lợi và đầu hàng, cuối cùng Nhật Bản đã ngã ngựa, quân đội viễn chinh Pháp cũng không kém đau thương. Thế nhưng chiến tranh để lại sự phá hủy hoàn toàn đất nước Việt Nam, không ai xin lỗi, và bồi thường cho nhân dân Việt Nam, họ chỉ biết thu hồi quân cán chính và các thỏa thuận khác có lợi cho họ. Khách Gia (Hồ Chí Minh) leo lên ngai vàng miền Bắc Việt Nam, ông hứa hẹn tiếp tục tàn phá miền Bắc Việt Nam.
Một quân báo Pháp để lại nhật ký: Đã chứng kiến sự ngược đãi của quân đội Trung Quốc, làm nhục nhân dân Việt Nam, hành động quá sốc và đau đầu. Khi đoàn quân Hán đi qua thị trấn Tĩnh Tây (靖西), người sĩ quan ra lệnh mở đường. Người đàn ông Việt Nam đưa con ngựa của mình vào lề để tránh, vô duyên cớ bị quân Trung Quốc đánh đập tàn nhẫn, co chân lên đầu gối vào người dân vô tội, và tôi nhìn thấy một sĩ quan Trung Quốc truyền lệnh giựt sập gian hàng bên đường, cướp hàng hóa, sau khi đoàn quân đi qua, đốt cháy; trước mặt tôi có vài em bé vô tư đang chơi ngoài đường, quân Trung Quốc lia một tràng súng giết chết tươi tất cả, người dân chỉ biết nuốt hận dữ dội. Chiến tranh tại Đông Dương, người dân thiệt hại nhiều nhất. Hàng triệu người Việt Nam đói khổ bỏ miền Bác vào Nam tìm tự do, gây ra một thảm kịch lịch sử nhân loại hiếm có. 
Hồ Chí Minh yêu cầu Trung Cộng tiếp tục đưa quân đội về phía Nam, Hồ học được văn hóa đấu đá của Trung Quốc, nay truyền lại cho thế hệ con cháu cộng sản. "Bác" chỉ ước mong tương lai "Việt Nam giỏi đấu đá nội bộ", tất cả vì quyền lợi tập đoàn mà ngoảnh mặt làm ngơ Tổ Quốc.

Sunday, October 5, 2014

NỢ CỨT, chuyện lạ XHCN miền Bắc sau 1954.

NỢ CT...  (phân bắc)

Phạm Thế Việt

Ngày đó hợp tác xã ở miền Bắc VN xã hội chủ nghĩa ra một chiến dịch thu gom phân bắc (cứt người), mỗi gia đình một tháng phải đóng đủ mười cân, nếu không đóng đủ thì bị cắt gạo. 
Thật là một chiến dịch có một không hai trong xã hội loài người. 
Vậy nên, khi chiến dịch ra đời, cái cầu tiêu trở nên vô cùng quan trọng và cấp thiết. 
Người người, nhà nhà mua xi măng, mua gạch về xây cầu tiêu. 
Cầu tiêu phải làm bằng xi măng thì cứt mới không bị phân huỷ, chứ ỉa xuống đất vài ngày là bọ hung ăn hết, lấy gì mà đóng cho nhà nước. 
Vậy nên, cái cầu tiêu quan trọng hơn cái nhà.
Chuyện ỉa đái lúc này cũng cực kỳ quan trọng, dù ai đó có bị tào tháo rượt ở đâu thì cũng phải nhanh nhanh, ba chân bốn cẳng chạy thẳng về cầu tiêu nhà mình mà giải quyết chứ để mất đi một cục là mất đi lon gạo chứ chẳng chơi. 
Nhiều người đi làm ngoài đồng, ngày trước, khi mắc ỉa thì chạy vô bờ, vô bụi làm đại cho xong, nhưng bây giờ, làm như vậy có mà đói chết. 
Vậy nên, phải tìm cách, có người làm đại vào bao ni lông, có người cuộn trong lá chuối, có người cẩn thận hơn đi vào trong cái càmèn đựng cơm để mang về cho an toàn mà đổ xuống cầu.
Có nhiều chuyện dở khóc, dở cười trong chiến dịch này lắm, ai sống thời đó chắc biết. 
Khi chiến dịch ra đời thì cũng là lúc không biết bao nhiêu con chó phải chết. Chó chết vì đói, cơm khoai đã không có ăn, đến cục cứt cũng bị nhà nước dành mất thì lấy gì mà sống. 
Nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, cố gắng lắm không để thất thoát cục nào, vậy mà đến tháng vẫn không đủ cân nộp, má tôi sai anh em chúng tôi đi tìm đá sỏi bỏ vào cho đủ. Khi mang lên cân người ta kiểm tra và phát hiện nhà tôi gian lận nên lập biên bản và làm kiểm điểm. Họ còn ghi rõ ràng trong biên bản gian lận như thế nào, có bao nhiêu cục cứt và bao nhiêu cục đá sỏi. Quả đúng không sai, cái đời người nông dân u tối làm sao mà lừa được mấy ông nhà nước, mấy ông tinh vi vô cùng. 
Kết quả là nhà tôi bị cấm không cho nhận gạo một tháng. 
Trong một buổi họp người ta đưa tên má tôi ra kiểm điểm trước dân về việc gian lận: lấy đá sỏi trộn với cứt để nộp cho nhà nước. 
Họ không cho má tôi phân bua gì hết. Nhưng không đành lòng nhìn cảnh con đói, bà đứng dậy thẳng thừng, dứt khoát, Bà nói: "Việc tôi làm, gian lận tôi chịu trách nhiệm trước toàn thể mọi người, nhưng các người nhìn đi thì cũng phải nhìn lại, nhìn ngược thì cũng phải nhìn xuôi, các người có nhìn vào nhà tôi không, nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, tôi thì suốt ngày đi làm ngoài hợp tác xã, có cục nào tôi đã ỉa ngoài hợp tác xã hết rồi, còn con tôi ở nhà, nó là con nít nó ăn bao nhiêu, ỉa bao nhiêu, nó ỉa ra cục nào chó lủm cục đó thì lấy đâu đủ cứt để mà nộp cho mấy ông. Vậy mà bây giờ mấy ông kiểm điểm tôi, cắt gạo thì lấy gì tôi nuôi con, lấy gì ăn để mà ỉa mà đem cứt nộp cho mấy ông."
Nói gì thì nói, la gì thì la, nhà tôi vẫn bị cắt gạo tháng đó. Không còn gì khốn nạn hơn thế. Nói thiệt, đến bây giờ trong hồ sơ giấy tờ ở kho lưu trữ quốc gia thì nhà tôi vẫn còn một món nợ lớn với nhà nước mà không thể nào trả nổi, đó là nợ cứt.
 

Thursday, October 2, 2014

Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo Kỳ 10

Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo Kỳ 10

Huỳnh Tâm (Danlambao) - "...Đất nước Việt Nam trải qua sự cai trị của đảng Hồ, đã 74 năm (1940-2014), ai cũng có thể thấy được rằng: Cơ chế nhà nước Cộng sản độc trị, đất nước không có dân chủ, nhân quyền, tự do ngôn luận, báo chí, xã hội dân sự và tín ngưỡng, từ khi có Hồ Chí Minh cho đến nay, thử hỏi đất nước Việt Nam đã có nhân quyền chưa, bởi công chúng không có quyền giám sát đảng, không được nêu lên ý kiến xây dựng chính phủ, nhà nước hay quan chức, nếu dân đụng vào là ở tù. Đảng "Bác" được quyền đi ngoài vòng pháp luật, không theo quy định nào, hành động tùy tiện, không chấp nhận những lời phản biện của người dân và không bị một trừng phạt nào trước pháp luật, quan chức đảng nhà nước cộng sản có quyền trảm trước tấu sau, nói chung đảng cộng sản chỉ đem lại cho dân tộc này, tràn trề bất hạnh và thảm họa mất chủ quyền!..."
*
Chao ôi! "cha già dân tộc" độc thân (国父胡志明无妻).
Nam-Nữ trưởng thành tình yêu lớn mạnh, một khi biết tìm đến hạnh phúc, lập phối hợp tình chồng vợ, nó thuộc về cuộc sống văn hóa tự nhiên của con người. Trên thế gian này đã là vậy, không có vấn đề gì bàn luận thêm, bởi tất cả người Nam-Nữ là của trời cho, vốn sống hoàn hảo sự thực từ cổ đến kim không thay đổi.
Chỉ có đảng và "Bác" mới "dị tục" về hôn nhân! Đảng kiểm soát hoàn toàn hạnh phúc của mỗi cá nhân, gọi là bao cấp toàn diện, vì mục đích chính trị mà đánh mất nhân ái, đạo đức của con người, nặng nề, xấu xa xu hướng ca tụng lãnh tụ, tôn sùng chủ nghĩa cá nhân còn hơn cả "thần thánh", tất nhiên cộng sản không giống ai, một thứ man trá, bẩn bụng, cho nên mọi việc sinh hoạt đời thường của nhân dân "nhà nước quản lý", muốn thoát ý hệ cộng sản phải dứt khoát. [1] 
Trung Cộng tiến hành chiến lược thôn tính Việt Nam, mượn con đường phụ nữ và mạng lưới tình bào Hoa Nam hỗ trợ, dưới sự lãnh đạo của nhóm bí mật Long Đàm (龙潭). Sổ tay bà Lâm Y Lan, ghi chú:
Năm 1939. Quân ủy Trung ương Trung Cộng (CPC), bí mật đề cử Hồ Quang (胡光) tham gia hoạt động Đảng Cộng sản ở nước ngoài, gọi tắt (Đông Dương). Cùng năm, nhóm tình báo Long Đàm (龙潭), bí mật tung ra con người Hồ Quang (胡光), một tiểu sử mới trùng hợp với Nguyễn Tất Thành bị bắt giữ bởi chính quyền Anh, và đã chết tại Hồng Kông vào năm 1933. Long Đàm dựng lên một Nguyễn Ái Quốc hoàn toàn mới, bắt đầu tráo đổi Hồ Quang, đến Hồ Tập Chương và cuối cùng sử dụng cái tên Hồ Chí Minh đi vào lịch sự Trung Cộng. Trên danh nghĩa một phóng viên của báo đảng Cộng sản Trung Quốc.
Đầu năm 1940. Hồ Chí Minh cùng nhóm tình báo Long Đàm (龙潭) đến Việt Nam để điều nghiên tình hình Việt Nam và thiết lập những căn cứ chiến lược, gần biên giới bên này khu tự trị người dân tộc Choong, phía Bắc của núi Pắc Bó bên kia tỉnh Cao Bằng.
Tháng 8/1940. Hồ Chí Minh trở về Quảng Tây, theo chỉ thị của Trung Cộng đi Liễu Châu liên lạc các tướng của Quốc Dân Đảng Chương Khôi (章魁), Tiêu Văn (萧文) vào giai đoạn chống Nhật. Trung Cộng phải hợp tác lần thứ hai với Quốc Dân Đảng, do đó, tướng Tiêu Văn (萧文) cùng các tổ chức cách mạng khác nhau tại Việt Nam hợp tác với Liên minh Cách mạng Việt Nam (Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội) của Hồ Quang, nhân dịp liên minh trá hình này cùng Quốc Dân Đảng Việt Nam mở thêm liên hệ và tuyên truyền Cộng sản đến với nhân dân Việt Nam. Một liên minh mà khác mục đích chống Nhật Bản, cho nên có những mâu thuẫn lớn và nhầm lẫn về mặc tổ chức. Sau đó Quốc Dân Đảng Việt Nam phản đối mạnh mẽ đường lối chính trị cực đoan của Việt Minh. Từ đó đồng minh Quốc-Cộng không còn chung sống, đường ai nấy đi, Quốc Dân Đảng Việt Nam và Việt Minh chỉ còn duy nhất một lời "hứa hẹn tiêu diệt lẫn nhau".
Việt Minh, sử dụng lời hứa hẹn trên với Quốc Dân Đảng, sau đó áp dụng tiêu diệt nhân dân Việt Nam, và phương pháp trị quốc hàng đầu của đảng cộng sản, bằng trí tuệ dối trá không từ mọi việc, chỉ tiêu duy nhất lừa đảo thật hay, độc quyền đại sự phá nát quốc gia, che khuất hành động tồi bại của lãnh tụ và đảng, như những khuyết tật khó trị của "Hồ Chí Minh, thằng chó cái phụ nữ hay thằng điếm đàn bà". Lời này của Mao Trạch Đông (胡志明的男孩婊子女子).
Thế mà đảng "Bác" tự hào "Hồ Chí Minh quốc phụ độc thân" (国父胡志明无妻), chẳng qua mục đích mưu đồ cướp nước, thực hiện chính sách ngu dân, đưa dân tộc Việt Nam vào đại lộ mù quáng, trung thành tuyệt đối với "Bác", trao thân suốt đời, cống hiến cho đảng. Đảng là thiên đường thủ đoạn, dối trá của đảng "Bác". Nhồi nhét, tẩy não thiếu nhi, thanh niên, sinh viên, những tín đồ cộng sản vô tổ quốc, và những lòng tin mê muội thiên đàng cộng sản, cho đến ngày nay chính "Bác" cũng chỉ đến cõi thiên binh. Tất cả đều qua chương trình giáo dục học đường, mượn sách giáo khoa, địa lý, tuyên truyền lịch sử đảng, như "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch", của "Bác" dưới bút hiệu Trần Dân Tiên (陈民先- Trần Trung Quốc), hay cuốn sách "Vừa đi đường vừa kể chuyện" (边走边说), tự truyện của "Bác" dưới bút hiệu T. Lan, và thê thảm hơn tập thơ "Nhật ký trong tù" của một tên vô danh tại đất Hán, thủ phạm Hoa Nam sang đoạt tập thơ, chuyển qua tay "Bác" trở thành "Hồ" cuỗm, thế là "Bác" đảng ta tự tay nhận đại của mình! Nhân dân Việt Nam chỉ học được những "vô tình ca" là một sách lược tuyên truyền tụng kinh "Hồ Chí Minh sống cho đất nước và nhân dân, vì cách mạng không lấy vợ". Hy vọng đảng "Bác" phát hành sách giáo khoa tuyên truyền những cuộc hôn nhân, bỉ ổi nhất, và gia đạo vợ-con của "Bác" tuyệt vời! 
 南部各州的脸分析4, 胡志明, 中国国家游泳死很多人选择一个或两个是铁的, 稳定的需求越南.文件: 黄心. (Hoa Nam phân tích 4 khuôn mặt Hồ Chí Minh, Trung Cộng Quốc khai tử nhiều Hồ để chọn một hay hai xuất sắc, theo nhu cầu ổn định VN. Tư liệu: Huỳnh Tâm).
Hồ Chí Minh ngụy trang góa vợ, "thề rằng không bao giờ biết đến phụ nữ".
Lạ chưa, Hoa Nam bày ra tư tưởng Hồ Chí Minh góa vợ, tuyên truyền vào lòng dân sặc sụa mùi hiền triết, đạo đức hơn cả Chúa-Phật cũng không bằng, thực chất họ Hồ sống được nhờ "huyền thoại", xây dựng trên trục "trừu tượng" không cơ sở của Trung Cộng. Do nguyên nhân trên, người ta bắt đầu thăm dò, tìm hiểu, nghiên cứu tiểu sử gia đạo của kẻ "thần thánh" thì ra thân phận Hồ Chí Minh chẳng có gì mà lại quá vô duyên. Không khác nào một cây "kem que", thiếu hấp dẫn khi ra ngoài ánh sáng, nó sẽ chảy hết nước còn lại trơ trọi que tre, do vậy hình ảnh của Hồ Chí Minh sẽ bị rệu rã vào thời kỳ người dân Việt Nam tiến bộ.
Đảng cộng sản vẽ vời chân dung Hồ Chí Minh quá đáng, đến độ ngày nay nhân dân Việt Nam, thấy đảng và "Bác" là phải ớn lạnh. Chú ý nhất tình tiết của Hồ, một con người sinh lý bình thường tự nhiên không có vợ, vô lý, một dấu hỏi trung thực, vì đâu "Bác" hóa thành nhân vật đặc tính bí ẩn? 
Khi đó, Hồ Chí Minh hoạt động những gì trong cuộc sống tại Trung Quốc hay sau khi cướp chính quyền tại Việt Nam, đã có những lê thê biết bao nhiêu đời vợ. Theo Hoa Nam thu thập được cho rằng: "Hồ Chí Minh chính thức có vài đời vợ, và không làm sao tính cho hết người yêu của ông ta" (胡志明市有四个正式妻子, 以及一些其他的情人). [2] 
"Bác Hồ" để lại tư tưởng ân ái phụ nữ". ("胡叔"女性认为性生活)
Những tư liệu nói về "Hồ" rất nhiều nhưng lại hiếm hoi về sự thật về con người Hồ Chí Minh, đôi khi gặp được một tư liệu khó tin nhưng lại là sự thật bởi qua nhiều khảo chứng của Hoa Nam và nhiều tác giả cho rằng Hồ Chí Minh đổi vợ như thể doanh nhân biết cách chọn lựa lấy hai dự án cho tương lai rực rỡ "môi hở răng lạnh" (唇裂齿寒) và "Hồ quốc phụ VN" (胡国父共产党VN). 
Chúng tôi xin giới thiệu cuốn sách "Điểm đỉnh The Zenith" của tác giả Đoàn Châu Hồng (段珠红), một sử gia bất đồng chính kiến ​​Trung Quốc đang lưu vong tại Pháp. Đồng mạo muội xin mời đảng viên cộng sản hãy độc tác phẩm này rất hay và quá tuyệt.
Theo nội dung "Điểm đỉnh The Zenith" tác giả giới thiệu đời thực của "Bác", và phân khúc từng đoạn văn màu đỏ, bao gồm cả việc không bình thường của "Hồ Chí Minh, dùng kim tiêm thuốc độc, ám sát tình nhân!". Nội dung còn tiết lộ "long trời lở đất", "Bác Hồ" có lần hiếp dâm một em bé bốn (4) tuổi, tên là Tuyền (璇), và ăn ở người phụ nữ khác đã hạ sinh cho Hồ hai đứa con.
Đương nhiên nội bộ đảng, BCT/Trung Ương lo lắng, sợ chuyện tình đời của "Bác", phá vỡ trái tim của vị "thần thánh Hồ Chí Minh", sẽ kéo theo hình ảnh "cá mè một lứa" gồm Trung Cộng và Quốc tế Cộng sản đồng xấu hổ vô biên. Mao Trạch Đông cảnh giác Hồ Quang và lên án "chính Hồ thủ phạm ám sát cô Tuyền" (主犯谋杀了她的何璇), cảnh cáo Hồ hãy dừng tay lại và lập gia đình bình thường như mọi người. Chính vì vậy mà Hồ Chí Minh có mặt tại Việt Nam. Hoa Nam lấy sự cố này, chọn thời điểm tháng 8, cướp chính quyền như thể tiêm vào tĩnh mạch của Hồ Chí Minh một tác động sống, gọi là ngày độc lập, thực hiện cuộc biểu tình im lặng so với thực tế mà Việt Cộng tuyên truyền.
Đoàn Châu Hồng (段珠红) còn phân khúc trong cuốn sách chỉ ra tội ác của Hồ Chí Minh lấy quyết định ám sát "Nông Thị Xuân" để tránh tiếp xúc với tiểu sử "Hồ thần thánh". Sau đó đảng cố tình sắp xếp một tai nạn xe hơi giết chết "Xuân", cho thấy nội bộ đảng tự nó hỗn loạn. Sau khi "Xuân" chết, mật lệnh không được tiết lộ về vụ này, thời điểm cái chết của "Xuân", được xem nội bộ đảng thực hiện cuộc biểu tình im lặng. [3] 
Đoàn Châu Hồng (段珠红) cho biết thêm cuốn sách của mình trải qua mười lăm năm dài (15), kết quả của tham khảo và nghiên cứu.
Chúng tôi xin giới thiệu cuốn sách thứ hai, cũng không kém một trái phá nổ banh đảng "Bác", qua tác phẩm: "Giải mã bí mật tên cha già dân tộc", của tác giả: Lý Minh Hán. 
解码名为 "父亲国" 的秘密文件,
作者: 李韩明(李明汉).
周日出版(香港),
2011年10月1日商品条码:
9789881553157,
ISBN: 9881553156.文件: 黄心.
Tác phẩm "Giải mã bí mật tên cha già dân tộc", của tác giả: Lý Minh Hán (李明汉). Nhà xuất bản Trời (Hồng Kông), ngày 01 tháng 10 năm 2011. Mã vạch sản phẩm: 9789881553157, ISBN: 9881553156. Nguồn: NXB Trời.
Theo nội dung. Sự nghiệp cách mạng của Hồ Chí Minh đã là "huyền thoại", ngày nay người dân Việt Nam cần phải biết về tình yêu và hôn nhân của Hồ, bởi tất cả đều sự thật của một quái vật, nhưng rất ít người biết, bởi đảng và "Bác" đã ý thức điều xấu xa của lãnh tụ cần phải che giấu, trái lại biến hóa nó thành tư tưởng Hồ! Nhất là tình yêu và hôn nhân của "Bác". Đảng "Bác" vận dụng trí tuệ BCT/Trung ương thay đổi tư duy nhằm vận động che giấu thân phận giả trá, hãy biến nó thành chân lý cách mạng độc thân, mới là thần thánh hiện về, điều kiện đó đủ tư cách nói lên sự chính đáng của "cách mạng tinh khiết" (纯革命者). Và "Bác" cũng đã tuyên bố, rằng: "Tình yêu và cách mạng hai thứ đối lập và rất nhiều sự kiện có liên quan cần bảo vệ chặt chẽ hơn cả bí mật".
Tác giả, chọn tên Hồ Chí Minh để nghiên cứu, giải mã, lý do Hoa Nam tiết lộ nhiều tài liệu, ví dụ, những cuốn sách chi tiết về Hồ Quang, và người vợ đầu tiên cũng có thể người vợ chưa phải đầu tiên, bà Tăng Tuyết Minh ở Quảng Châu. Người ta cho rằng đây là một tình yêu, hôn nhân "cho thì lấy" "tặng thì hưởng", bởi đảng chọn hạnh phúc cho Hồ Quang. Do đó làm giảm tâm lý xác thịt và máu yêu, bởi đảng thực nhân đạo cho Hồ Quang, một tình yêu chưa bao giờ hứa hẹn, cách mạng vô sản, ưu việt là thế đấy, thường tặng cho đồng đảng một "bi ca" (悲歌). Đây là cuốn sách bí mật lần đầu tiên Trung Quốc cho công bố, nói lên sự thật đời sống cá nhân của Hồ Quang. [4] 
Tác phẩm thứ ba (Hồ Chí Minh là ai) của tác giả: Lý Gia Trung (李家忠), với nội dung vừa phải nhưng than van rằng: "Bác cay đắng lại mặn mà hơn xưa". Câu này ông Lý Gia Trung cuỗm của thi hào Nguyễn Du.
Tác phẩm thứ ba: Hồ Chí Minh là ai, của tác giả: Lý Gia Trung (李家忠) Biên dịch, NXB: Tân Hoa Thư Điển (新华舒典), Xuất bản ngày 10/01/2003. Mã vạch sản phẩm: 9787501221486, ISBN: 7501221480. Nguồn: NXB: Tân Hoa Thư Điển (新华舒典).
Tác giả, Lý Gia Trung (李家忠) với tư cách một học giả, thái độ khoa học làm việc nghiêm túc chứng nghiệm tư liệu Hồ Chí Minh. Ông nói: Cuốn sách này tập hợp nhiều thông tin lịch sử chính xác, nội dung giá trị và phong phú cũng là một cuốn sách phản ánh về Hồ Chí Minh đã từng dùng thuốc kích dục "Cao Đơn Hoàn Tán" (高完的散射).
Tác giả, Lý Gia Trung (李家忠), nói tiếp: "Tôi hy vọng cuốn sách này sẽ giúp độc giả khắp nơi nắm được sự hiểu biết toàn diện rõ ràng hơn về cuộc đời của Hồ Chí Minh, một đóng góp thực tế của tôi quá khó để mô tả đầy đủ những gì Hồ Chí Minh đã để lại những dấu vết có nhiều suy nghĩ không tỏa sáng như mọi người mong đợi! Hy vọng trái tim Việt Nam sẽ hướng về tương lai khác, vinh quang hơn". 
Trái lại bà Lâm Y Lan (林依兰) không viết, nhưng phát biểu về sự thật của chồng bà: "Hồ Chí Minh không phải người Việt Nam" (表面的理由是胡志明说过越南不). Trong cuốn sách nhỏ bí mật nhất của Lâm Y Lan ghi chú: "những người đàn bà khác của Hồ Chí Minh có những ai..." (在胡志明农德孟和母亲的女人谁) và "Hồ đã lăng líu qua mình những đàn bà bí mật nào" (在胡志明市的女人). Thực ra không ai ở không để ý tìm hiểu hạnh phúc của người khác. Tuy nhiên "Bác" là lãnh tụ thần thánh "cha già dân tộc" bắt buộc tín đồ phải chú ý. "Bác" cũng là một trong những pho sách bí mật của đảng ta, nhân dân cần thảo luận đó cũng là điều tự nhiên tìm định nghĩa của nhiều điều sự thật về "Bác". Nhất là đời tư lãnh tụ cộng sản Việt Nam do Hoa Nam xây tượng bằng bê-tông cốt sắt để cho những "phật tử" trung thành đảng "Bác" muôn năm và tôn vinh "cha già dân tộc". Gần đây tâng bốc "Bác" thêm một phát "quốc phụ dân tộc", đủ làm cơ sở đời sau phê phán "Bác". Nhìn lại, nhân dân Việt Nam ít để ý và tím hiểu về những tình nhân bí ẩn liên quan sự nghiệp của Hồ Chí Minh. Trong khi đó lịch sử nhân loại ghi rằng: "Anh hùng không qua ải mỹ nhân" (tinh tế biên cương anh hùng đích quá khứ-精细边疆英雄的过去).
Cũng may có nữ điệp viên Lâm Y Lan người vợ "hoành tráng" (可歌可泣) của "Hồ", đặt vấn đề sự thật của "Bác". Cho phép những người như tác giả bài viết này tự do khám phá một lúc đến năm (5) nhân vật bí mật như Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, Hồ Quang, Hồ Tập Chương và Hồ Chí Minh, cũng như điệp viên Lâm Y Lan khẳng định "Năm (5) nhân vật này đều do Hoa Nam tạo ra lý lịch, đã là việc giả như thực, chỉ có Trung Cộng mới bạo phổi như thế, đối với Trung Cộng cái gì là thực-giả khó phân biệt, chính tôi cũng đã nhiều lần bị nhầm lẫn ôm vào lòng Hồ thực Hồ giả". (五(5)字符由中国南方创建未能恢复, 因为真正的作者是中国唯一的新润肺这种暴力行为, 对于什么是真正的中国伪别无二致, 在我也有很多次被混淆抱嗬嗬实际作者).
Hồ Quang thích thú danh hiệu "quốc phụ dân tộc", để rồi, từ chối Tăng Tuyết Minh người vợ thứ nhất mà ông đã chính thức cưới.
Tháng 10 năm 1924. Hồ Quang (胡光) khởi đầu gia nhập hoạt động đoàn Thanh niên Cộng sản, có khả năng chính trị tốt, ông giao thiệp nhiều thành viên Nữ đảng.
Ngày 12 tháng 6 năm 1925. Đặng Dĩnh Siêu đứng ra bao cấp cho Hồ Quang (胡光) kết hôn với Tăng Tuyết Minh (曾雪明), quê quán Hạ Môn (厦门) Quảng Châu (广州).
Ngày 18 tháng 10 năm 1926. Hồ chính thức làm đám cưới với Tăng Tuyết Minh tại nhà hàng Thái Bình Dương (太平洋). Tham dự bữa tiệc gồm có bà Đặng Dĩnh Siêu (邓颖超) vợ Chu Ân Lai, và bà Đặng Tiểu Bình, La Đình (罗廷), Đẳng (等), và Thái Sướng (蔡畅) người chứng hôn.
Ngày 12 tháng 4 năm 1927 tình vợ chồng xung đột, vội vàng chia tay, Hồ Quang ly dị. Lý do: không hài lòng hạnh phúc, từ đó Tăng Tuyết Minh bị quên bẵng, (những tài liệu đảng cộng sản VN tuyên truyền ly thân).
腰带本书 "女人胡志明和农德孟的母亲谁" 出版社:东南亚。中国ISSN:社会科学,承办单位广西科学院东南亚研究所1003年至2479年. 文件: 黄心. Cuốn sách "Người Đàn Bà của Hồ Chí Minh và Mẹ của Nông Đức Mạnh là ai" Nhà xuất bản: Đông Nam Á. Viện Đông Nam Á Quảng Tây Học viện Khoa học Xã hội, tài trợ: Trung Quốc ISSN: 1003-2479. Tư liệu: Huỳnh Tâm.
Tháng 5 năm 1950. "Nhân dân Nhật báo Trung Quốc" (中国人民日报), bỗng loan tải "Tăng Tuyết Minh mất tích". Hoa Nam tạo ra một hồ sơ mới, giữa Hồ Quang (胡光) và Tăng Tuyết Minh (曾雪明), cho rằng họ đã chia tay trước đó 23 năm, bởi lúc này Hồ Quang thay tên đổ họ Hồ Chí Minh lên đường làm Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam.
Sau năm 1954. Hồ Chí Minh chính thức cầm quyền tại Hà Nội, luôn phủ nhận mối quan hệ với Tăng Tuyết Minh. Cho rằng không muốn giao tiếp thư từ hay mọi hình thức nào vì để tránh điệp viên nước ngoài chú ý. 
Trái lại Hồ Chí Minh gửi thư cho bà Lâm Y Lan (林依兰), thư qua lại vẫn bình thường không có cản trở nào, còn tự do tình tự suy nghĩ sâu sắc về hạnh phúc và những từ ngữ quen thuộc "tình đồng chí cách mạng, và tình vợ chồng vĩnh cửu", cho thấy sự liên hệ gia đình giữa Hồ và Lâm tự nhiên. Lâm Y Lan (林依兰) ghi lại: "Tất nhiên hôn nhân Hồ-Tăng quy định theo thỏa thuận chính trị".
Năm 1930. Lâm Y Lan (林依兰) cũng do đảng lựa chọn hôn nhân, bằng những thỏa thuận, ngã giá với Hồ Quang và chấp nhận. Khi ấy tại Trung quốc đang trong thời kỳ khủng bố trắng, đặc biệt đối với Hồ Quang vào lúc này thể hiện lòng yêu Trung Quốc rất sôi động, nhờ Lâm Y Lan thôi thúc lòng yêu nước của Hồ. Từ đó đảng che chở Hồ Quang và kết hôn với nữ điệp viên đồng nghiệp. 
Trước đó có những trao đổi, sắp xếp, tìm những tình báo Nữ trong Quân ủy Trung ương (CPC), sau đó báo cáo lên BCT/Trung ương. Nội vụ này, (CPC) trao công tác cho Trần Bá Đạt (陈伯达), Đào Chu (陶铸) thực thi. Đối tượng điệp viên Lâm Y Lan (林依兰) được chọn lập gia đình với Hồ Quang, điều kiện đảm bảo sự an toàn và bí mật cho đến ngày kết hôn, và tương lai của đôi vợ chồng Hồ-Lâm. 
Buổi ban đầu, Lâm Y Lan (林依兰) sống với Hồ qua sinh hoạt mỗi ngày hai khuôn mặt, tuy nhiên vì công tác phải chăm sóc tỉ mỉ cho Hồ, trong cuộc sống khuyến khích Hồ lập sự nghiệp cách mạng mà quân giải phóng nhân dân Trung Quốc đang dang dở. 
Ngoài ra Lâm Y Lan còn có bút hiệu dài thòn "Ngọc Lan Tây Rừng", sẽ nhốt Hồ Quang quanh quẩn trong rừng của khối tình yêu "thực giả", dù Hồ có bản lãnh một gián điệp tài năng đến đâu, cũng phải đầu hàng trước nụ cười tuyệt diệu của má hồng.
Mao Trạch Đông chú ý rất nhiều về hạnh phúc của Hồ, ông đã từng yêu cầu người bạn Quảng Đông tên Đào Tế (陶際) gặp Trần Bá Đạt (陈伯达) cùng nhau sắp xếp cho Hồ một nơi chăn gối, và Mao Trạch Đông lập tức gọi Lâm Y Lan trao lệnh, tham gia vào "Văn phòng Hải ngoại" do Hồ lãnh đạo nay mai. [5]
Năm 1958. Đào Chu bí mật đến Hà Nội gặp Hồ Chí Minh trao đổi công tác "Văn phòng Hải ngoại". Hồ bày tỏ với Đào Chu, xin chỉ thị bí mật đưa Lâm Y Lan đến Hà Nội. Sau khi Đào Chu trở về Bắc Kinh, Quân ủy Trung ương (CPC) và Chủ tịch Mao Trạch Đông truyền đạt ý nghĩa, gửi đến cho Hồ Chí Minh: "Cá nhân tôi ủng hộ yêu cầu của bạn Hồ, tuy nhiên, mối quan hệ giữa hai nước có liên quan đến quốc thể, và không thể xem nhẹ được..." (个人而言, 我支持你的请求胡志明市, 然而, 两国之间的关系涉及到双方, 不能掉以轻心...). 
Chu Ân Lai cũng cho biết: "Chúng ta nên theo ý của Đảng Cộng sản Việt Nam, hãy đàm phán, nếu họ đồng ý chúng tôi không bao giờ làm trở ngại bạn". (我们应该是在越南共产党谈判的自由裁量权, 如果他们同意, 我们决不会做一个障碍)
Tuy nhiên, Bộ Chính trị (Bắc Bộ Phủ), và các nhà lãnh đạo đã họp, bình luận về Hồ Chí Minh, cho biết: Chính "Bác" đã công bố trước đảng và nhân dân. "Cha đẻ của cuộc cách mạng", "Độc thân vì sự nghiệp cách mạng", "Không bao giờ kết hôn với những người phụ nữ" và "Bác" cũng đã tự hào "Hồ Chí Minh quốc phụ độc thân" (国父胡志明无妻).
Nay "Bác Hồ" lắm lời nói dối đó sao? Có phải "Bác" vốn xây dựng tình yêu trên cơ sở mất tinh khiết với những người đàn bà bí mật! 
Những lời nói trên tác động đáng kể. Lê Duẩn phát biểu: "Một khi "Bác" phá vỡ lời hứa, có nghĩa là chúng tôi từ bỏ nguyên nhân thiêng liêng Giải phóng miền Nam, không chỉ gây bất lợi cho hình ảnh của "cha của dân tộc", thậm chí Đảng Cộng sản Việt Nam cũng sẽ mất uy tín kể từ đó, vì vậy, thà đổ lỗi cho tôi bất kính "Bác", không thể để người dân Việt Nam chửi rủa chúng tôi là kẻ phản bội!". [6]
Hồ Chí Minh thất vọng, ông phải vật lộn với nụ cười, đành để lại người vợ Lâm Y Lan của mình sống tại Quảng Châu, biết rằng Lâm Y Lan buồn bã. Ngày ấy, tuy Hồ và Lâm không chính thức sống chung và không ra mắt trước nhân dân Việt Nam, nhưng họ vẫn được tự do trong hướng bí mật, đó cũng là một kết quả hạnh phúc tốt đẹp nhất mà Hồ vẫn bênh nhau với Lâm mỗi ngày. 
智能林依兰-Điệp viên Lâm Y Lan. Nguồn: Hoa Nam. 文件: 黄心. [6]
Tư liệu của Ban nghiên cứu Quân ủy (CPC) thành phố Vũ Hán, lưu trữ hồ sơ "Vũ Hán dữ liệu lịch sử". Có một chương nói về Nông Thị Xuân (1932 - 1957), người vợ thứ ba của Hồ Chí Minh.
Ngày 20 tháng 7 năm 1954. Sau khi ký kết Hiệp định Geneva, Việt Nam chia thành hai quốc gia. Hòa bình trở lại Hà Nội, Hồ Chí Minh làm Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam. Năm 1955 ông thăm viếng các trung tâm y tế sức khỏe và vệ sinh gặp cô gái miền núi "gia đình cách mạng". Sau đó Hồ Chí Minh đưa cô Xuân về Hà Nội phục vụ riêng cho mình, Nông Thị Xuân vốn cộng đồng dân tộc Nùng, chất phác tưởng rằng cuộc sống từ đây được êm ả. Thuở bấy giờ, Hồ Chí Minh đã 65 tuổi, lấy một đứa trẻ 22 tuổi. Mỗi lần phục vụ "Bác Hồ" cho cần vụ đến nhà số 66 Hàng Bông Nhuộm đưa Xuân về Bắc Bộ Phủ của "cha già dân tộc". Bỗng ngày 12 tháng 2 năm 1957. Bộ Công An báo tin chị Xuân gặp tai nạn ô tô đã chết gần Hồ Tây, Hà Nội.
农氏轩胡志明. Ngôn: Hoa Nam
"Cha già dân tộc" cũng biết báo cáo láo, qua mặt nhân dân và đảng: "Hồ tôi, gặp cô Nông Thị Xuân ở Pắc Bó, tỉnh Cao Bằng từ tháng 7, chúng tôi ở chung đến tháng 3 năm 1941. Sau đó, cô Nông Thị Xuân cùng và em gái họ của Nông Thị Vàng, chuyển về Hà Nội vào năm 1950. [7] 
Say này cô Nông Thị Xuân thụ thai, sinh một đứa con trai với Hồ, đặt tên là Nguyễn Tất Trung, chào đời vào cuối năm 1956. Ngoài ra Chính phủ còn cung cấp nhiều cô khác để "Bác" rộng tay quan hệ, và bảo vệ bí mật uy tín trước nhân dân "tôn sùng Hồ" đã được tạo ra xung quanh Hồ Chí Minh một vỏ bọc sắt nhung đen. bằng hình ảnh "cha đẻ của cuộc cách mạng" và "độc thân vì sự nghiệp cách mạng". 
Năm 1957, Xuân đã bị giết chết, theo đơn đặt hàng của đảng Cộng Sản chủ yếu ngăn chặn chúng kết hôn. Hoa Nam có hai tài liệu mật nói về nội vụ Nông Thị Xuân chết "bất đắc kỳ tử", cả hai đều liên quan đến tai nạn xe ô-tô cố ý. Tài liệu đầu tiên điều tra những người ở bên "Bác": "Tìm mối quan hệ của Nông Thị Xuân, được biết hạnh phúc này không công khai thừa nhận bởi "Bác" và chính phủ, không đáp ứng nguyện vọng của Nông Thị Xuân, mong muốn được làm đệ nhất phu nhân của Hồ và "mẹ già miền Bắc Việt Nam". Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản phản đối, xuất lệnh cho phép Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn loại bỏ cô Nông Thị Xuân. Do đó Trần Quốc Hoàn xem thường cô Xuân, đưa đến nhiều lần hãm hiếp rồi cuối cùng thủ tiêu, bằng cách tạo ra một vụ tai nạn xe, vụ án này che giấu được tội giết người, xem ra hợp lý, đối với người thường", nếu chuyên nghiệp Hoa Nam phá thối chính Hồ Chí Minh là thủ phạm.
Tài liệu thứ hai. "Bác" tính toán trước tai nạn xe hơi, để giết người của mình, đơn giản nói rằng cô Xuân chỉ bị va chạm xe rồi chết. Sau đó, các quan chức Đảng Cộng sản đã cố gắng xóa tất cả dấu vết của sự chú ý từ công chúng. Hồ sơ này kết luận "Hồ Chí Minh cho đến Trung Ương đảng đều dính chùm chặt chẽ với nhau vào nội vụ nghi án Nông Thị Xuân quá khủng khiếp trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam". Không biết bao giờ đảng "Bác" đưa vào chương trình giáo dục cho con em học để biết làm người Cộng sản huy hoàng. [8] 
Nguyễn Tiên Sanh (阮先生) tiết lộ: Chính quyền Trung ương Hà Nội, trong đó có Hồ Chí Minh đã ra lệnh "thanh lý" cô Nông Thị Xuân (农氏春) chỉ vì Xuân mong muốn mở rộng quan hệ với quần chúng. Khi ấy đảng "Bác" muốn giữ vị trí tư tưởng "Hồ vĩ đại, suốt đời đóng góp cho cách mạng, gắn bó theo cuộc sống của mình". Do đó "Bác" từ chối bỏ qua, không bao giờ "xử lý" (处理) nội vụ tình lịch sử. Những ai đã tiếp cận với đảng "Bác", thấy rõ ràng những cố tình bóp méo sự thật và không bao giờ tôn trọng luật pháp, bởi "Bác" đảng là kẻ gian lận trước nhân dân làm chủ, đứng trên luật pháp, nhân dân không được quyền trị đảng, Hồ Chí Minh tiêu biểu sự "khởi nguồn" bất chính ấy, đến những nhân vật trong đảng sau này lấy "Bác" noi gương, lập ra kỷ cương vô pháp luật trên đầu dân tộc Việt Nam. 
Trung ương đảng đề nghị "Bác" nên có một chút chăn gối nhẹ để điều chỉnh sinh lý cần thiết, có thể duy trì sức khỏe và thể chất, tinh thần lâu dài, nhưng không được lố bịch. Tháng sau có cuộc bầu cử, Hồ Chí Minh đến đơn vị Thanh Hóa. "Bác" bỗng hợp ý, vui mừng trước sự xuất hiện một nữ cán bộ trẻ đẹp có tên Nguyễn Thị Phương Mai (阮氏芳梅). Sau khi gặp gỡ lần đầu, "Bác" điều về Hà Nội, tung hoành theo kiểu phục vụ xã hội chủ nghĩa. Hồ Chí Minh đề nghị hứa hôn với Nguyễn Thị Phương Mai (阮氏芳梅), nhưng nàng ra một điều kiện là phải "chính đáng", "đường đường chính chính" (堂堂皇皇) xin đám cưới công khai. Hồ Chí Minh triệu tập trung ương đảng mở một phiên họp đặc biệt xem xét hạnh phúc cho "Bác", các đồng chí của "Bác" không chấp nhận sự công khai cuộc hôn nhân này, bởi "Bác" là một sản phẩm "huyền thoại", công phu, mất nhiều thập niên của Hoa Nam mới xây dựng được nên hình "Bác". Nay "Bác" có thái độ bắt bí đảng, "Bác" vì gái dự định phủi sạch danh tiếng chính trị "cha già dân tộc", bỗng chốc đảng thất vọng, vì lỡ làng xây dựng "Bác" trên bãi cát, nay đã thấy rõ những bất lợi cho toàn đảng, bởi hình ảnh xấu xa của "Bác" làm nghiêng ngửa tiến trình của đảng, toàn đảng không thể chấp nhận hành động này xin "Bác" hủy bỏ cuộc hôn nhân! Và cuối cùng toàn đảng quyết định để cho "Bác Hồ" sống chung với Nguyễn Thị Phương Mai (阮氏芳梅) ngoài hôn nhân. 
Nguyễn Thị Phương Mai (阮氏芳梅) trở thành phu nhân (夫人) của "Bác Hồ Chí Minh" (胡志明). Nguồn: Tân Hoa Xã.
Hồ Chí Minh đã kết hôn theo diện không giá thú với Nguyễn Thị Phương Mai (阮氏芳梅). Có thể nói bất hợp pháp và nghiêm cấm không được công bố trước nhân dân toàn quốc, một cách giải quyết tốt, thế nhưng BCT/Trung ương vẫn chưa an lòng, bởi Nguyễn Thị Phương Mai (阮氏芳梅) gần "Bác" không gần đảng. Tại sao Trung ương đảng lại lo sợ Nguyễn Thị Phương Mai (阮氏芳梅) như thế. Phải sợ, một ngày nào đó "Bác" trăng trở, tuyên bố trước nhân dân toàn quốc và thế giới, Nguyễn Thị Phương Mai là phu nhân của Hồ Chí Minh (胡志明夫人). Tất nhiên biện chứng của Duẩn, Thọ, Đồng, Chinh, Giáp cho đây là quá độ, thái quá trong chính trị xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nhưng sau này, Nguyễn Thị Phương Mai (阮氏芳梅) cũng đã được nâng cấp hưởng phúc lợi tương ứng vị trí "Hồ phu nhân", cho nên nội vụ của "Bác" hết lưa, tuy vẫn còn âm thầm. Thứ trưởng Bộ Cựu Chiến Binh là người cung cấp phúc lợi cho "Hồ phu nhân", nhưng không rõ vì lý do nào có ca bổng lộc đặc biệt không số.
Theo hồ sơ của Hoa Nam: Vào mùa xuân 1959 "Bác" cùng Nguyễn Thị Phương Mai (阮氏芳梅) trao đổi quyền lợi gia đình. Hôm sau Hồ Chí Minh đụng chạm với những đồng chí lãnh đạo đảng, họ dự định đưa Hồ về vị trí "giáo dân" (俗人) Cộng sản. Hồ lấy lại uy tín nhờ câu nói thông minh: "Cuộc hôn nhân này chỉ giải quyết nhu cầu sinh lý, tại sao quý đồng chí không tôn trọng quyết định chung". Nhưng toàn đảng không muốn người lãnh đạo nhà nước sống hạnh phúc như cặp vợ chồng bình thường. Nay toàn đảng mới biết đã leo lên lưng con cọp Hồ, toàn đảng không chào thua "Bác" cho nên thi nhau, cố tình vẽ chân dung, xây dựng "huyền thoại Hồ Chí Minh", và luôn luôn rao giảng. Cách tránh của đảng quá hữu hiệu chắn được gió Hồ leo thanh tình dục, và công bố lớn tiếng: "Đời "Bác" độc thân, hy sinh cho công cuộc cách mạng giải phóng dân tộc".
Nói về tuyên truyền tư tưởng của "Bác", tự quảng bá "huyền thoại" của mình, vận dụng tiếp thị sùng bái cá nhân. Hồ Chí Minh luôn luôn làm nổi bật mình và lạm dụng quá đáng, có lúc đưa đến ám ảnh cùng cực cho những nhà lãnh đạo Trung ương đảng. Hồ cố tình gieo giống sạo, lừa đảo ra khắp mọi nơi, cho rằng "Hồ Chí Minh thần thánh". Hoa Nam thừa dịp bốc thơm, khuếch đại, có hàng ngàn người khen ngợi "Việt Nam có Hồ Chí Minh". Ngoài ra, còn khuếch đại "Hồ Chí Minh hoàn thiện" và "Bác Hồ tiếp cận với thế giới bên ngoài". 
Hồ còn khoe khoang, tự viết "huyền thoại" của mình qua nhiều bút hiệu khác nhau, như đã thấy văn bản tiểu sử "hoạt động cách mạng trong quá trình của Chủ tịch Hồ" và Hồ bom một phát thành cổ sử (故事) Việt Nam. "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch", dưới bút danh Trần Trung Quốc (陈民先-Trần Dân Tiên), và một cuốc sách khác "Vừa đi đường vừa kể chuyện" (边走边说), tự truyện của T. Lan. Từ (T) trong văn bản chữ cái Latin ý nghĩa "Thương" viết tắt, và "Thương" Lâm Y Lan (智能林依兰).
Sách tiểu sử nổi tiếng phải có nội dung chân thực, viết để đánh bóng mình không khác nào kẻ ấy muốn nhảy lầu tự tử, đã phổ biến rồi không thể tránh khỏi đàm tiếu, phê phán của người đọc, và đánh dấu tên thật của mình bằng một vết nhơ nhuốc trong câu chuyện viết sự kiện vô trách nhiệm. Người viết tự truyện rao giảng bừa bãi những điều mê hoặc, mị dân. Trần Dân Tiên (陈民先) chỉ còn cách tàng hình. "Bác" cũng tương tự Trần Dân Tiên hãy chôn quách cái xác thối đi, vì nó phá banh ngân sách quốc gia.
Chúng ta hãy nhìn thật kỹ vào Trần Dân Tiên (陈民先), y tự thổi phồng, tại trang chủ của cuốn sách:
"Nhiều nhà văn, nhà báo Việt Nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng mãi đến nay, chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: Chủ tịch Hồ Chí Minh không muốn nhắc lại thân thế của mình".
(许多作家,记者越南和外国传记越南民主共和国总统,但到现在为止,没有任何成功的人.原因很简单:国家主席胡志明并不想重申,他的身体……).
Tiếp theo, cụ thể nhất Hồ Chí Minh tự tách biệt, khen mình hơn cả mọi người: 
"Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của Người được?"
(我们的主席,谦虚,给他的时候,有多少工作必须要做,你怎么能告诉我,一般人的生活...)
Trong lời bạt của cuốn sách do nhà xuất bản Sự Thật. Hà Nội chỉnh sửa, đã viết: 
"... kinh nghiệm anh hùng, đầy hy sinh khó khăn, rất cao quý và cuộc sống phong phú, ông Hồ đã đề ra vô cùng tươi sáng đạo đức cách mạng tuyệt vời, cho sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta và nhân dân thế giới ví dụ về cuộc sống... đầy đủ đóng góp của ông".
(…… 经历过英勇, 充满艰苦牺牲, 无比高尚与丰富的一生, 胡主席已树立一个无限光明美好的革命道德, 为我国人民与世界人民的革命事业贡献整整一生的榜样...)
Nhà Xuất Bản Sự Thật của Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam, đương nhiên trình bày cuốn sách của "Bác" phải kỹ lưỡng, và chính đảng "Bác" công bố, phát hành. Họ không biết rằng nguồn gốc của cuốn sách và tác giả là gì? Nếu tác giả của cuốn sách chỉ là một bình thường Trần Dân Tiên (陈民先) hay T. Lan, chắc chắn là không xuất bản. Không những cuốn sách này xuất bản trong nước. Nhà xuất bản Ngoại ngữ Hà Nội (出版社) dịch cuốn sách này, xuất bản rồi đem ra hải ngoại phát hành.
Hành vi này là của trung tâm đầu não Hồ Chí Minh thực hiện, do sự sùng bái, mê tín, dị đoan của Việt Cộng không còn nhân cách, sự thần thánh hóa Hồ Chí Minh, chỉ để đánh lừa nhân dân Việt Nam, và gây nhầm lẫn dư luận thế giới hiểu một chiều trong cuộc chiến tranh Việt Nam. 
Hồ Chí Minh chỉ là một người bình thường, ông đã kết hôn nhiều người phụ nữ trẻ em, và thậm chí một vài người vợ hoặc người yêu. Đó là 50 năm trước, thường tình trong xã hội Việt Nam là như thế. Tuy nhiên, "Hồ" tham lam quá độ, muốn làm một lúc "cha già dân tộc", "anh hùng dân tộc", "lãnh tụ Đông Dương", "siêu nhân" (超人), và "hưởng thụ sinh lý vô tận". Thực tế khả năng của "Bác" bình thường, nếu không có Mao Trạch Đông hẳn nhiên đời Hồ đã khác, nếu hoạt động theo đường hướng văn hóa chính trị dân chủ đa nguyên không cho phép Hồ thực hiện hành động vô đạo đức như trên. Ông còn sai quấy không thực thà với nhân dân, che giấu thân phận, tình cảm quan hệ phụ nữ bừa bãi, ông muốn hưởng tất cả nhưng đôi chân sẵn sàng chạy trốn tránh trách nhiệm của một người chồng, người cha, và thậm chí tàn nhẫn giết vợ.
Điệp viên Lâm Y Lan (智能林依兰) ghi lại trong sổ tay: "Hồ tuyên bố: "Vì cách mạng, sống độc thân không kết hôn". Từ khi ấy tôi lấy quyết định xa Hồ Chí Minh, bởi Hồ mất trí, những ai mới nghe lời của Hồ, tưởng rằng minh triết, nào ai có biết, cả đời Hồ một vũng bùn lầy lội, Hồ khó rửa sạch quá khứ! Theo tôi Hồ không cần phải giả đạo đức, hay bề mặt giả khắc khổ để tự phủ nhận sự thật của mình, con người Hồ đã như thế không thể quay lưng lại với đời sống tự nhiên, đối với quan hệ tình dục mạnh mẽ sẽ làm loạn, bại "thuần phong mỹ tục". Nếu một ngày nào đó hậu quả đến, nhân dân Việt Nam khám phá không phải là "cha già dân tộc" mà "cha già lừa đảo" một người Hán, tất cả mọi người sẽ gạt bỏ Hồ sang một bên lề đường và từ chối loại cặn bã chế độ độc trị! [9]
Đất nước Việt Nam trải qua sự cai trị của đảng Hồ, đã 74 năm (1940-2014), ai cũng có thể thấy được rằng: Cơ chế nhà nước Cộng sản độc trị, đất nước không có dân chủ, nhân quyền, tự do ngôn luận, báo chí, xã hội dân sự và tín ngưỡng, từ khi có Hồ Chí Minh cho đến nay, thử hỏi đất nước Việt Nam đã có nhân quyền chưa, bởi công chúng không có quyền giám sát đảng, không được nêu lên ý kiến xây dựng chính phủ, nhà nước hay quan chức, nếu dân đụng vào là ở tù. Đảng "Bác" được quyền đi ngoài vòng pháp luật, không theo quy định nào, hành động tùy tiện, không chấp nhận những lời phản biện của người dân và không bị một trừng phạt nào trước pháp luật, quan chức đảng nhà nước cộng sản có quyền trảm trước tấu sau, nói chung đảng cộng sản chỉ đem lại cho dân tộc này, tràn trề bất hạnh và thảm họa mất chủ quyền !

Wednesday, October 1, 2014

Thủ phạm tiếp tay TQ đánh chiếm Gạc Ma là ‘lãnh đạo cấp cao’

Thủ phạm tiếp tay TQ đánh chiếm Gạc Ma là ‘lãnh đạo cấp cao’ 

http://danlambaovn.blogspot.ca/2014/10/thu-pham-tiep-tay-tq-anh-chiem-gac-ma.html

CTV Danlambao - Thiếu tướng quân đội Lê Mã Lương gián tiếp tiết lộ thủ phạm tiếp tay cho Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam chính là ‘đồng chí lãnh đạo cấp cao’.
Theo tướng Lương, trước khi xảy ra trận Hải chiến Trường Sa năm 1988, quân đội Việt Nam đã phải phải nhận lệnh ‘không được nổ súng’ trong trường hợp Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa.
Hậu quả là ngày 14/3/1988, hải quân Trung Quốc dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma và ra tay thảm sát 64 người lính hải quân Việt Nam chỉ sau một trận chiến ngắn.
Hiện nay, Trung Quốc đang ráo riết xây sân bay quân sự trên đảo Gạc Ma, biến nơi này thành một tiền đồn uy hiếp toàn bộ khu vực miền Nam của Việt Nam.

Ai ra lệnh không được nổ súng?
Đại tướng Lê Đức Anh 
Mặc dù tướng Lương không nêu tên đích danh, nhưng ai cũng hiểu ‘đồng chí lãnh đạo cấp cao’ là để ám chỉ ông Lê Đức Anh, khi ấy đang giữ chức bộ trưởng bộ quốc phòng.
Đại tướng Lê Đức Anh là người duy nhất trong bộ chính trị CS vào năm 1988 có đủ quyền lực để ra lệnh cho quân đội Việt Nam không được nổ súng. 
Theo tướng Lương, trong một cuộc họp của bộ chính trị diễn ra sau đó, bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn chất vấn: Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?
Theo các tài liệu đã được tiết lộ một phần, sau trận Hải chiến Trường Sa năm 1988, đại tướng Lê Đức Anh đã ‘đi đêm’ với Trung Quốc, dẫn tới kết quả là Hội Nghị Thành Đô diễn ra vào năm 1990.
Phía Trung Cộng áp lực CSVN phải loại bỏ bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch vì quan điểm chống Trung Quốc của ông này. 
Bộ chính trị CSVN đã chấp nhận các yêu cầu của Trung Cộng ‘để bình thường hóa quan hệ’. Vài tháng sau, ông Nguyễn Cơ Thạch bị gạt bỏ mọi quyền lực. Còn đại tướng Lê Đức Anh chỉ 2 năm sau lên làm chủ tịch nước.
Hiện nay, dù đã về hưu nhưng đại tướng Lê Đức Anh vẫn là một thế lực đáng sợ trong giới chóp bu Ba Đình. Nhân vật này là người đỡ đầu quyền lực cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, còn con trai ông Anh là Lê Mạnh Hà đang giữ chức phó chủ tịch ủy ban nhân dân TP.HCM. 
Nỗi đau người lính
Tướng Lê Mã Lương
Thiếu tướng Lê Mã Lương là cựu giám đốc bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam. Từng tham chiến trong cuộc chiến tranh Việt Nam, chiến tranh biên giới Việt - Trung. 
Ông được phong làm anh hùng lực lượng vũ trang ở tuổi 21. Theo sách vở cộng sản, tướng Lương là người nổi tiếng với câu nói: “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù”.
Phát biểu của tướng Lê Mã Lương được đưa ra hôm 14/6/2014 tại hội thảo Minh Triết Biển Đông. Video phần phát biểu đã được báo Pháp Luật Việt Nam ghi lại.
Trong video, có thể thấy vị tướng này tỏ ra rất xúc động khi nói về trận Hải chiến Trường năm 1988. Có những đoạn, dường như ông phải cố gắng kiềm chế để tránh nói ra hết những hiểu biết của mình. 
Về câu hỏi vì sao Trung Quốc chỉ tập trung đánh chiếm Gạc Ma, tướng Lương thuật lại lời đô đốc Giáp Văn Cương - người đứng đầu hải quân Việt Nam năm 1988 nói:
“Nó chỉ có thể lấy được Gạc Ma. Còn những đảo khác, nếu lấy thì vấn đề không phải như thế... không còn là câu chuyện của 64 chiến sỹ hy sinh và 3 tàu của chúng ta chìm dưới biển như thế”.
Tướng Lương giải thích tiếp:
“Bởi vì câu chuyện như thế này, có đồng chí lãnh đạo cấp cao đã lệnh là bộ đội ta không được nổ súng nếu như [Trung Quốc] đánh chiếm đảo Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa.

Không được nổ súng!

Và sau này có một câu chuyện và tài liệu đã rõ rồi. Cho nên trong một cuộc họp của bộ chính trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn và nói: Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?

Chính vì thế khi Trung Quốc tấn công vào đảo Gạc Ma, nó chỉ có hơn 40 lính với mấy cái xuồng bằng hợp kim nhôm đổ bộ vào. Trong khi bộ đội ta, trong đấy có một người sau này được truy tặng anh hùng là thiếu úy Trần Văn Phương chỉ có mỗi tay không và giữ chặt lá cờ trên đảo Gạc Ma. Không có súng.

Và rồi lính Trung Quốc bắn, nó đâm. Nó đâm hạ sỹ Nguyễn Văn Lanh nhiều nhát trọng thương. Anh em cứ quần lộn với lính Trung Quốc như vậy... 

Nó vừa chiếm được đảo Gạc Ma sau đó nó chuyển hướng, nó bắn tàu 505, 604, 605.”

 Theo tướng Lương, lệnh không được nổ súng cộng với sự chênh lệch lực lượng và khí giới đã khiến cho Trung Quốc dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma, 64 người lính hải quân Việt Nam hy sinh trên biển. Vị tướng này chua xót nói:

“Đứng về góc độ người lính, đây là nỗi đau không chỉ của người lính hải quân mà cả người lính quân đội nhân dân Việt Nam.

Trong lịch sử hải quân Việt Nam, chưa có trận nào mà chỉ có mấy phút thôi mà hải quân ta chết đến hơn nửa đại đội. Lịch sử của các đơn vị chiến đấu bộ binh cũng thế, làm gì có mấy phút mà ‘đi’ như thế... trong đánh nhau, ta cũng trong thế chủ động thì không có chuyện đó.

Đó là nỗi đau, mà nỗi đau này nó âm ỷ và sẽ đi cùng người lính cho đến khi kết thúc sứ mệnh trên mảnh đất này.”
Trong phát biểu của tướng Lương, có một phần mà đoạn video đã không ghi lại. 
Đó là câu chuyện dưới thời TBT Nông Đức Mạnh, một quan chức ngoại giao đã đề nghị nhà nước nên yêu cầu Trung Quốc để phía Việt Nam được đến Gạc Ma trục vớt 3 chiếc tàu bị bắn chìm cùng 61 thi thể các chiến sỹ hy sinh trên biển. 
TBT Nông Đức Mạnh nghe xong liền nói: “Có nên làm việc đó không? Cứ để họ nằm đó cũng đã làm sao"