Wednesday, March 26, 2014

Amazing photos 2012

 Amazing photos 2012 

http://imgur.com/a/YAPNn

A seahorse inspects a diver's watch


An illuminated snow tunnel in Russia


Everybody was kung fu fighting


Street artist Sainer goes big in Poland


Mount Rainier casting a shadow on clouds


First contact


The Irish Sky Garden crater


Moon bridge in Dahu Park, Taipei


Flight of the devil rays


Gásadalur Village in the Faroe Islands


World’s edge


The Capilano suspension bridge in Vancouver


Fractal patterns in dried out desert rivers


Meditating monks at Pongour Falls


A sunset eclipse


Bora Bora from space


The largest raft of canoes and kayaks in the world


Adaptive roots in the concrete jungle


The Hamilton Pool Nature Preserve


Above the canopy


Colliding rivers in Geneva, Switzerland


Aurora australis (southern lights) from space


Mount Kilimanjaro from above


The amazing strength of an ant


Yarn bombing a bus in Mexico City


Felix Baumgartner jumps from 71,580 feet


The most incredible aurora of 2012


The Waterfall Island at Iguazu Falls


Overgrown railroad tracks in the forest


A pod of sleeping sperm whales


7 hours in one image


Pixel people perfection


Galactic monsoon


Striking artistry of multiple takeoffs at Hannover Airport


Sailing like a boss


A sea of purple in the badlands of Utah


Putting the size of a whale in perspective


Meanwhile in Switzerland


One boat and 145 water-skiers


Salar de Uyuni after some rain


Outdoor jacuzzi on the Matterhorn


The precious blue marble

The precious blue marble

Maelstrom at Kauai, Hawaii


Capsized cruise ship Costa Concordia from space


Serenity now


Seal


Beautiful Bern from above

Giặc Hán đốt phá nhà Nam -Kỳ 12 (Huỳnh Tâm)


“…Quá nhiều trò dối trá của Hồ Chí Minh đã làm xuy bại đất nước. Thâm cung bí sử của họ Hồ nguyên gốc Hán đã được chúng tôi phơi bày. Thậm chí họ Hồ tự phong cha già dân tộc và người dân vẫn tiếp tục chấp nhận, không biết họ Hồ là một điệp viên kiệt xuất của tình báo Hoa Nam…”
Năm 1965, Mao Trạch Đông vén cho nhân dân Trung Quốc được biết một ít ẩn tàng sau bức màn bí mật Hồ Chí Minh. Ngưởi dân Trung Quốc chứng kiến hiện tượng đảng cộng sản Trung Quốc động viên quân đội và Mao ưu ái với khẩu hiện "Tình đồng chí, tình anh em" tặng cho Hồ Chí Minh.Sự kiện này đã làm cho nhân dân Trung Quốc xôn xao kinh hãi một thời. Họ tự hỏi Hồ Chí Minh là ai, có khả năng gì mà huy động được 80.000 binh sĩ của Quân đội Nhân dân Trung Quốc vào chiến trường Việt Nam. Nhân dân Trung Hoa nghi ngờ Mao Trạch Đông trao người đổi lấy đất của Hồ Chí Minh, chủ yếu bành trướng lãnh thổ. Điều này nhân dân Trung Quốc thấy không cần thiết. Thực chất Mao-Hồ đã có dụng ý "thà lấy đất, không nuôi người". Từ đó, đảng cộng sản Trung Quốc bí mật tăng cường thêm quân đội và mọi phương tiện chiến tranh xâm nhập vào Việt Nam. Tính ra quân số Trung Quốc nhiều gấp đôi quân Hoa Kỳ ở thời điểm 1965.
GiacHandotphanhaNam-HuynhTam 072
Mùa xuân năm 1965, Hồ Chí Minh bí mật đến Trung Quốc, theo kế hoạch 
dự kiến của tình báo Hoa Nam. Hồ Chí Minh sẽ đến điểm hẹn Hồ Nam
(Trường Sa)
gặp Mao Trạch Đông (Hồ Nam quê nhà của Mao Trạch Đông.
Nguồn: Tân Hoa Xã.[1]
Sau đó, Hồ Chí Minh đến Bắc Kinh làm lễ nhận quân, 80.000 binh sĩ. Mao phán rằng: "Bạn Hồ đến từ đảo Đài Loan, tôi đến từ Hồ Nam, chúng ta cùng có nhữngđiều khó khăn, như các yếu nhân khác, đều muốn làm những việc mình không có". Ý của Mao Trạch Đông là cảnh cáo Hồ Chí Minh mọi việc phải cẩn thận, khả năng họ Hồ có hạn, hãy củng cố địa vị tại Việt Nam.
Hồ Chí Minh báo cáo khẩn về tình hình chính trị, quân sự tại Việt Nam. Họ Hồ để biểu đạt một động thái chính trị để Mao chú ý khen thưởng, bất ngờ, từ trong túi áo lấy ra một hồ sơ. Hồ trịnh trọng đứng lên trình bày trước mặt Mao một bản vẽ sơ đồ, có ghi từng chú thích tinh tế, định vị hướng "long mạch" (Những căn cứ chiến lược mà Trung Quốc phải cần trong tương lai) từ Hà Nội đến miền Bắc Việt Nam.
GiacHandotphanhaNam-HuynhTam 073
Ngày Quốc khánh Trung Quốc năm 1966, Mao Trạch Đông thừa dịp
mời những nguyên thủ của khối Cộng sản Quốc tế xem kịch Nói,
Bắc Kinh.
Cá nhân Hồ Chí Minh từ nhỏ đến già vẫn mê say bộ môn kịch nói.
Hồ hài lòng, thích thú mỗi đoạn kịch hay thường liên tục vỗ tay.
Hồ để lộ nguyên gốc Hán mỗi khi xem kịch.
Nguồn: Tân Hoa Xã.[2]
Sau khi Mao Trạch Đông nhận được toàn bộ bản đồ và hồ sơ chiến lược của Việt Nam do Hồ Chí Minh bí mật cung cấp. Mao hài lòng, cười rằng:
‒ 80.000 quân, cung cấp cho bạn chưa xứng đáng đối với giá trị hồ sơ này, thôi thì dịp khác tôi sẽ cung cấp quân số nhiều hơn, bạn hãy tiếp tục thực hiện cho đến khi thành đại cuộc. Nhớ phải giữ đúng lời hứa, theo những điều ghi rõ trong bản vẽ, sơ đồ này. Mao vì lợi, Hồ vì quyền, dùng người dân làm sở hữu vật dụng trao đổi. Sở dĩ các nhà lãnh đạo cộng sản chọn phương thức trao đổi theo thời cổ là có nguyên do của nó, họ không muốn để lại văn tự. Sự kiện cho thấy hội kín (cộng sản) của Mao-Hồ có những trao đổi bất chính không thành văn để tránh lịch sử tìm chứng cứ và phán quyết. Thực sự Hồ Chí Minh là một tên tội đồ của dân tộc Việt. Họ Hồ đã thực hiện hơn nghìn lần bán nước Việt Nam, vượt trội hơn hẳn những tên "rước voi về giày mã tổ". Ấy vậy mà vần còn không ít dân Việt Nam tôn vinh đương sự là "Cha già dân tộc". Họ Hồ mặc dù phạm đầy dẫy tội ác chiến tranh đã trở thành hiền nhân, nhờ biết cách xoay xở, đánh bóng tên tuổi, tạo ra hư cấu huyền thoại. Đương nhiên họ Hồ được bộ máy cộng sản tuyên truyền mạnh, bản thân Hồ Chí Minh do tình báo Hoa Nam dựng lên, bởi chính trị là như vậy.
GiacHandotphanhaNam-HuynhTam 074
Tháng 5 năm 1962, Hồ Chí Minh trú tại khách sản
Viên Phạm (
园饭), tỉnh Nam Ninh Trung Quốc.
Nguồn: Triệu Hoàng Cương (
赵黄岗), Nhiếp ảnh gia,
ký giả, tình báo Hoa Nam, thực hiện, và loan tải trên báo
"Quảng Tây hàng ngày".[3]
Trong lúc 80.000 binh sĩ Hán đang chuẩn bị tiến vào lãnh thổ Việt Nam, họ Hồ còn đang công du Bắc Kinh. Lời ký kết trên môi chưa hòa tan vào không khí, hôm sau quân đội Trung Quốc đã đánh chiếm vùng đảo Bạch Long Vĩ trong Vịnh Bắc Bộ của Việt Nam. Sau này mới biết trong bản vẽ sơ đồ có ghi rỗ "Bạch Long Vĩ trong Vịnh Bắc Bộ là nơi chiến lược quan trọng nhất của miền Bắc Việt Nam. Đảng anh em quản lý được hải đảo này tất thắng trong tương lai !"
Một hồ sơ khác của tình báo Hoa Nam ghi chú tỉ mỉ chuyến công du bí mật của Hồ Chí Minh:
Cùng năm 1965, xuất hiện một chiếc xe, chạy vận tốc nhanh tiến lên hướng Bắc, chính Hồ Chí Minh di chuyển bằng phương tiện này. Hồ bí mật đến Trung Quốc gặp Mao Trạch Đông (毛泽东), tại điểm hẹn Liễu Châu. Sau đó cả hai cùng đến Trường Sa trao đổi mật nghị về tình hình của Việt Nam. Thực ra Mao Trạch Đông đã nhận rất nhiều báo cáo của tình báo Hoa Nam, tuy nhiên không trung thực bằng chính Hồ trình bày. Sau khi nghe Hồ tự sự, Mao Trạch Đông có một nụ cười bí hiểm, dường như không quan tâm đến chiến trường Việt Nam, khẳng định với Hồ:
‒ Một lần nữa chạm trán với người Mỹ, cũng không có gì hơn chiến tranh Triều Tiên, chúng ta hãy dùng Việt Nam làm nơi chiến tranh cho cả vùng Đông Nam Á, chiến thắng sẽ về đảng ta, đừng lo sợ, bất quá ta mất một khu nghỉ mát (与美国接触再次冲洗,也无非就是在朝鲜战争中,我们使用了越南战争作为整个东南亚的一个地方,是我们党的赢家,不要害怕,我们比任何更损失一个度假胜 地).
GiacHandotphanhaNam-HuynhTam 075
Bài viết của tác giả Vương Hiểu Lị. Có nội dung:
"Lưu ý Hồ Chí Minh huy động 80.000 quân Trung Quốc"
Nguồn: Báo Lão Nhân. [4]
Hồ Chí Minh lấy ra một tờbáo từ trong túi áo, có tựa đề "Trung Quốc huy động 80.000 quân!". Xem qua bản tin, Hồ an tâm, như thể được Mao bơm sức mạnh và khuyến khích. Hồ sẵn sàng chấp nhận các yêu cầu, đề nghị của Chu Ân Lai (周恩来). Trong ngày, Hồ chấp thuận ký vào những văn kiện do Mao Trạch Đông (毛泽东), chỉ đạo. Chu Ân Lai đang trao đổi với Hồ, có tiếng điện thoại bên kia đầu dây, ông nhận được báo cáo của Tổng tham mưu Lã Thụy Khanh (罗瑞卿), và Dương Thành Vũ (杨成武), cho biết kế hoạch đã hoàn chỉnh, chỉ còn chờ lấy quyết định của Chu Ân Lai, lập tức đưa quân tiến vào Việt Nam.
Chu Ân Lai giải thích ngắn gọn để Hồ Chí Minh hiểu:
‒ Quân ủy Trung ương đã có quyết định mới, đồng chí an tâm, tất cả nỗ lực dồn hết vào chiến lược: - một: lập đường mòn Hồ Chí Minh từ hai hướng Vân Nam và Quảng Tây điểm dừng lại tại Thái Nguyên Việt Nam, -hai: mở rộng tuyến đường vào Nam Việt Nam, quân đội ta đi đâu di chuyển viện trợ theo sau.
Chu Ân Lai báo cáo với Mao :
‒ Ngoài ra, Hồ Chí Minh còn muốn chúng tôi giúp sửa chữa 12 tuyến đường bộ và các tuyến đường sắt, chắc chắn không phải cả hai cùng một lúc, nên được dựa trên nhu cầu quân sự, theo mức độ phát triển, khó khăn hiện nay phải tính đến nguyên tắc viện trợ, còn phải thông qua Bộ Tổng chỉ huy của Quân ủy Trung ương (CPC) duyệt xét, sắp xếp kế hoạch quân sự giờ X.
Hồ Chí Minh đề nghị với Dương Thành Vũ (杨成武):
‒ Đồng chí Dương có thể nào, lập kế họach cao điểm xây dựng đường sắt, tôi rất cần rút ngắn thời gian di chuyễn quân dụng viện trợ cho Việt Nam, và cần chuyên viên sửa chữa khẩn cấp những đường sắt bị người Mỹ đánh bom vừa qua, hy vọng đồng chí chấp nhận?
‒ Hiện chúng tôi đang có xu hướng tìm giải pháp đầu tiên, chuyển 80.000 quân bằng lối nào đến được Việt Nam nhanh nhất, còn tùy thuộc vào thay đổi hiện tại và trong tương lai hai quốc gia ban giao tiến bộ hơn. Hiện nay đề nghị của đồng chí chưa thực hiện được vào lúc này, tuy nhiên chúng tôi rất chú ý.
Hồ Chí Minh hài lòng việc huy động 80.000 quân của Trung Quốc, ở thời điểm này Hồ muốn cấp bách có số quân đã chuẩn y. Mao Trạch Đông lợi dụng dịp này đề cập đến "Pháp Thanh Tân Ước năm 1885",mục đích của Mao muốn lên tiếngxóa bỏ biên giới Việt Nam. Mao còn dự trữ trong túi áo những mưu toan khác, muốn biến Việt Nam thành vùng đất thử nghiệm vô sản. Ngoài ra Mao còn muốn đất nước Việt Nam lập lại Điện Biên Phủ, lần này dành riêng cho người Mỹ, thực ra Mao tạo ra một Việt Nam tuyệt vọng trước khi chiếntranh 1965. Ý định đó của Mao muốn Trung Quốc nhảy vào quĩ đạo thuộc địa thay thế Pháp tại Việt Nam, tuy nhiên ở thời điểm đó Việt Nam chia thành hai quốc gia, miền Bắc thuộc Cộng sản quốc tế, miền Nam thuộc thế giới Tự do.
Mao Trạch Đông ngồi tại Bắc Kinh bấm đốt ngón tay từng khắc giờ, mong chờ đợi tập đoàn cố vấn chiến tranh đưa tin báo tử Việt Nam, nhưng mọi thứ đã không đi theo mong muốn của Mao. Sau khi Trung Quốc can thiệp vào Việt Nam gặp phải Hoa Kỳ chèn chân, buộc Trung Quốc lún sâu vào chiến tranh với số quân thời điểm 1965 lên đến 230.000 quân, và 80.000 quân đang trên đường vào biên giới Việt Nam, chưa tính 40.000 quân của những quốc gia Cộng sản tham chiến. Quân số Trung Quốc tham chiến tại miền Bắc Việt Nam cao gấp bội đối với quân số của Hoa Kỳ tại miền Nam Việt Nam. Chiến trường Việt Nam có hai cực độ chiến tranh, Trung Quốc sử dụng biển người, Hoa Kỳ dùng kỹ thuật vũ khí.
GiacHandotphanhaNam-HuynhTam 076
Năm 1966, Võ Nguyên Giáp và Văn Tiến Dũng đại diện Quân ủy Việt Nam
đến Bắc Kinh xin viện trở vũ khí. Ngu
ồn: Trung Nam Hải. [5]
Mao Trạch Đông mỉm cười, bắt tay với tất cả mọi người trong phái đoàn Quân ủy Việt Nam. Nụ cười của Mao chứng tỏ không quan tâm đến sự hiện diện của người Mỹ tại Việt Nam. Mao tự biện rằng: Đã một lần trong quá khứ, ông vẫy tay ​​chào, đánh bại lực lượng vũ trang của Quốc Dân Đảng do Hoa Kỳ ủng hộ, và đối đầu trực tiếp với Mỹ ở Hàn Quốc, tuy nhiên Mao vẫn còn ngán ngẩm. Có lần Mao thừa nhận sự sai lầm trước đối thủ, quân Trung Quốc tham chiến thiếu năng động. Mao tự bào chữa: Chiến tranh Triều Tiên không có gì để người Mỹ hãnh diện.
GiacHandotphanhaNam-HuynhTam 077
Võ Nguyên Giáp và Văn Tiến Dũng đến Bắc Kinh nhân dịp tiếp nhận
viện trợ mới. Báo chí Trung Quốc loan tải, tổng kết viện trợ vũ khí,
quân lương v.v… Nguồn: Tân Hoa Xã.
[6]
Mao Trạch Đông tuy đã biết tình hình ở Việt Nam, nhưng vẫn muốn Phạm Văn Đồng thay mặt chính phủ Việt Nam báo cáo thành tích chống Mỹ và nội tình Việt Nam. Còn Võ Nguyên Giáp báo cáo về nhu cầu quân sự và đề nghị thành lập Quân ủy chiến tranh. Sau khi Phạm Văn Đồng và Võ Nguyên Giáp trình bày, Mao phán:
‒ Đây là một cuộc chạy đua, nếu Việt Nam chiến thắngsẽ xây dựng được Đông Dương cộng sản, quý đồng chí muốn thắng Mỹ phải mở rộng chiến tranh Việt Nam, chính phủ Việt Nam phải lấyquyết định triển khai thêm quân số từ những phía sau ra phía trước (lấy thịt đè vũ khí).
Câu nói này, Mao Trạch Đông đã từng trao đổi với Hồ Chí Minh. Mao nói tiếp :
‒ Trung Quốc sẽ tôn trọng lời hứa, trao trọn gói hỗ trợ hậu cần, vì vậy quý đồng chí huy động quân đội vào mặt trận phía Nam. Tôi mong muốn quý đồng chí chiến thắng vượt trội Triều Tiên.
GiacHandotphanhaNam-HuynhTam 078
Đầu mùa xuân năm 1966, phái đoàn chính phủ Việt Nam bí mật đến
Bắc Kinh. Phạm Văn Đồng đại diện chính phủ, và Võ Nguyên Giáp
đại diện Quân ủy Việt Nam. Ngu
ồn: Trung Nam Hải. [7]
Đã là Cộng sản Trung Hoa hay Việt Nam, họ đều có một mẫu số chung: tiêu diệt tất cả những người khác chính kiến, càng không chấp nhận sống chung với bất cứ ai đã biết sự thật của họ. Nói tóm lại cộng sản muốn dưới bầu trời này chỉ có một thứ không khí vô sản, và mục đích cao nhất là cướp chính quyền để độc trị quốc gia. Trong mọi động tác, tổ chức của Cộng sản Á Đông hành động theo qui luật hội kín. Nếu không may có người phát hiện hành động hội kín của cộng sản, họ sẽ bị sử lý bằng mã tấu hay mò tôm. Xưa nay cộng sản muốn hành quyết ai, họ không cần tòa án. Sở trường của cộng sản là dập tắt hay thủ tiêu đầu mối lộ bí mật (hội kín cộng sản - đồng hóa với quốc gia). Đặc biệt tòa án cộng sản có nhiệm vụ dấu kín sự thực.
Việt Nam nay đã thấm mệt do sự lộng hành của Hồ Chí Minh. Đương sự đã từng vẽ bò ra trâu và cho rằng đó là chân lý, buộc cả nước Việt phải học tập cách sống bò trâu. Hồ Chí Minh đã mở gói thuốc tể của người Hán, nâng cấp nó thành chân lý “tư tưởng bác Hồ” và nhân dân Việt luôn đeo đẳng chân lý này cho đến ngày nay.
GiacHandotphanhaNam-HuynhTam 079
Báo chí Bắc Kinh, loan tải nguyên văn về sự kiện
Phạm Văn Đồng báo cáo nội tình Việt Nam,
và Võ Nguyên Giáp báo cáo nhu cầu viện trợ quân sự,
xin phép Mao thành lập Quân ủy chiến tranh.
Nguồn: Báo Lão Nhân. Nguồn: Tân Hoa Xã. [8]
Đảng cộng sản vận hành theo quy luật của một hội kín, không chấp nhận những người thừa hành nếu nặng lời phê phán, cũng không ưa thích những kể tăng bốc quá đảng quá đáng. Tất cả những người này đều phải chết. Con dân của đảng tất cả đều rập khuôn và con người hóa thành chiếc máy báo cáo láo. Khi nào công-tắc mở ra mới được phát biểu và khóa lại không được nói. Mọi hoạt động của Cộng sản có chung một đặc điểm là bí mật. Người dân không được đụng chạm đến lãnh vực đảng cấm, không được hé lộ việc của đảng, cho dù Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bán lãnh thổ và biên giới, người dân cũng phải lững lờ, vờ vĩnh không biết. “Trí thức” của đảng phải biết giữ miệng để sống cho hết kiếp nhân sinh. Việc sống luồn cúi và sợ hãi được xem là sở trường, và lâu ngày trở thành người đú đẩn. Họ đã đánh mất đi đời thực bẩm sinh và không còn gì để thú vị cuộc đời. Nếu họ sống thực thì sao, đương nhiên họ phải có bản lĩnh tiếp cận cuộc đời và chấp nhận mọi thử thách, càng nhiều thử thách thì trang sử đời họ càng phong phú. Luận cho cùng, sống dưới chế độ cộng sản chẵn có mấy ai sống thực với bản lãnh của mình.
GiacHandotphanhaNam-HuynhTam 080
Ngày 5 tháng 4 năm 1961, Hồ Chí Minh viếng thăm phân bộ Quân
ủy Chiến tranh Trung Quốc đặt tại Quảng Ninh Việt Nam. (từ trái sang)
Tướng Vi Quốc Thanh (
韦国清), tướng Lạp Trung Thu (啦中收),
người đưa tay chỉ là tình báo bí mật của Hoa Nam, tên Trần Lượng (
陈良),
rất thân với Hồ Chí Minh, sau này làm bí thư tỉnh Quế Lâm, trên thực tế
mỗi bước chân của Hồ Chí Minh đều có tình báo Hoa Nam ở bên cạnh.
Nguồn lưu trữ: Tình báo Hoa Nam. [9]
Chúng ta thử so sánh quyền sống làm người giữa hai miền trước 1975. Việt Nam có hai chế độ khác biệt rõ ràng. Miền Nam có Việt Nam Cộng Hòa, người dân tự do phát biểu, phê phán chế độ, tín ngưỡng, tự do đi lại, tự do lập hội, biểu tình, thương mai, kinh doanh 18 ngành nghề, trừ nghề kinh doanh vũ khí người dân không được quyền, giáo dục học đường tư nhân, bệnh viện tư nhân, những tổ chức xã hội dân sự, báo chí tư nhân trên 50 tờ nhật báo, bán nguyệt san, đặc san. Nhà nước miền Nam lúc đó chỉ có 5 tờ nhật báo. Người dân có quyền giám sát nhà nước. Bầu cử hay ứng cử được xem là quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm, tự do lập hội chống tham nhũng, chống tệ đoan xã hội, v.v…
Miền Bắc trước 1975, theo chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, người dân những tưởng tự do hơn hẳn chế độ miền Nam. Bây giờ mời họ biết miền Bắc của Bác Đảng không có gì, chỉ thực hiện tự do trên môi mép. Từ 1975 cho đến nay 2014, thử hỏi người dân cả nước sống dưới chế độ cộng sản có được như miền Nam trước 1975 không hay sống trong nỗi lo sợ từng giờ. Tuy nay, đất nước đã thống nhất, thế mà dân tộc Việt Nam vẫn chưa được quyền sống làm người. Mơ ước tự do của người dân còn xa, xa lắm bởi người dân bị trị quá lâu nên hóa ra hèn. Muốn hết hèn thì phải nhất quyết đứng lên đấu tranh xây dựng lại đất nước Việt Nam mới với tinh thần Dân Chủ Đa Nguyên.
Ngày nay, nhân dân cả nước cần biết vai trò, quyền sống làm người và giá trị của mình. Người dân có quyền giám sát và phê phán nhà nước. Các đảng phái khác nhau đều thuộc tổ chức xã hội dân sự. Đảng Cộng sản cũng vậy, đảng phái chỉ có đại biểu trong chính quyền nhà nước nhưng không đứng trên đầu Tổ quốc. Thế nhưng đối với tình trạnh đất nước hiện nay, người dân không có quyền gì cả, bởi đảng Cộng sản cai trị đất nước bằng thứ luật người ăn thịt người.
Phiền muộn nhất, người dân vẫn không biết “hội kín cộng sản” đã bí mật bán nước Việt Nam cho Trung Quốc. Quá nhiều trò dối trá của Hồ Chí Minh đã làm xuy bại đất nước. Thâm cung bí sử của họ Hồ nguyên gốc Hán đã được chúng tôi phơi bày. Thậm chí họ Hồ tự phong cha già dân tộc và người dân vẫn tiếp tục chấp nhận, không biết họ Hồ là một điệp viên kiệt xuất của tình báo Hoa Nam.
Từ xưa đến nay, danh tính thực sự của Hồ Chí Minh là gì, chỉ có vài người thẩm quyền trong đảng cộng sản mới biết nhưng họ giấu kín. Đảng cộng sản xem vận mệnh sống còn của đảng đứng trên sự tồn vong của đất nước. Đảng Cộng sản mạnh miệng công bố: "Mọi việc có đảng lo" và "Đảng còn đất nước còn". Lịch sử của Việt Nam ta đấy, mai này sẽ đi về đâu!
(Còn tiếp kỳ 13)
Huỳnh Tâm
Ghi chú:
[1] Những bài kế tiếp chúng tôi sẽ trình bày toàn văn bản Stalin miệt thị Hồ Chí Minh, và những lời đề nghị của Hồ Chí Minh quá ngớ ngẫn. Stalin còn phán một câu lịch sử: "Hồ không đủ tư cách lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam".
[1-9] Người viết bài này tặng đảng Cộng Sản và kính biếu nhân dân Việt Nam những tấm ảnh lịch sử của Bác Hồ và tư liệu báo chi.

Tuesday, March 11, 2014

Hình ảnh Hà nội xưa

Dựa trên các công nghệ hiện đại, nhóm thực hiện dự án đã có sự khảo cứu nghiêm túc các tư liệu lịch sử về Hà Nội để có thể tái hiện một cách chân thực và sinh động nhất không gian văn hoá của thủ đô cách đây 1 thế kỷ.
 
alt
Khu phố cổ đón Tết
 
alt
Gánh hoa sen
 
alt
Tết Trung thu ở khu phố cổ.
 
alt
Phở gánh.
 
alt
 Khuê Văn Các.
 
alt
 Gánh cốm rong.
 
alt
 Nhà hát Lớn Hà Nội.
 
alt
 Chợ Đồng Xuân.
 
alt
 Ô Quan Chưởng.
 
alt
 Văn Miếu - Quốc Tử Giám.
 
alt
 Phố Hàng Bạc.
 
alt
 Phố Hàng  Buồm.
 
alt
 Nhà hát Lớn Hà Nội.
Tổng hợp

Monday, March 10, 2014

Người bạn 16 chữ vàng và 4 tốt

Nguồn internet:
http://www.china.org.cn/top10/2012-01/11/content_24378288_5.htm


Adjust font size:

   Ho Chi Minh Mausoleum, Hanoi, Vietnam



 Ho Chi Minh Mausoleum, Hanoi, Vietnam, one of the 'Top 10 ugliest buildings in the world' by China.org.cn.
Ho Chi Minh Mausoleum, Hanoi, Vietnam [wikimedia.org]
The hulking marble edifice is the final resting place of Ho Chi Minh, Vietnam's revered former leader. The structure itself is apparently meant to evoke Vietnamese traditions including a communal house and a lotus flower (how the two can be combined in one building is unclear) but crueler observers have compared it to a giant Greco-Roman public toilet. In his will Ho Chi Minh said that cremation "would be more hygienic than burial and would also save land for agricultural practices." You don't always get what you wish for.

Saturday, March 1, 2014

Bức Thư Mật liên quan đến cuộc đời của Hồ Chí Minh (Lưu giữ tại văn phòng Chủ Tịch Quốc Hội Việt Nam)

HỒ CHÍ MINH VÀ CÁI CHẾT OAN NGHIỆT CỦA CÔ VỢ BÉ NÔNG THỊ XUÂN

Email In
       Cái chết Nông thị Xuân
   Vợ bé của Hồ chí Minh

     


 Bức Thư Mật liên quan đến cuộc đời của Hồ Chí Minh 

(Lưu giữ tại văn phòng Chủ Tịch Quốc Hội Việt Nam) 
 
Cao Bằng ngày 29 tháng 7 năm 1983. 
Kính gởi Ông Nguyễn hữu Thọ Chủ tịch quốc hội nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Tôi là một thương binh đã 25 năm nay vô cùng đau khổ, không dám hé răng với ai. Không phải chỉ vì vết thương bom đạn, chiến tranh mà là một vết thương lòng vô cùng nhức nhối. Nay tôi sắp được từ giã cái xã hội vô cùng đen tối này đi sang thế giới khác, tôi phải chạy vạy rất khó khăn mới viết được bức thư này lên Chủ tịch, hy vọng ông còn lương tri, lương tâm đem ra ánh sáng một vụ bê bối vô cùng nghiêm trọng tàn ác, mà người vợ chưa cưới của tôi là một nạn nhân. Nay tôi hy vọng những tên hung thủ được lột mặt nạ trước công chúng, không để cho chúng ngồi trên đầu trên cổ nhân dân. 
 Nguyên từ năm 1954 tôi có người yêu tên Nguyễn thị Vàng 22 tuổi, quê làng Hà Mạ, Xã Hồng Việt, huyện Hoà An, tỉnh Cao Bằng. Cô Vàng có người chị họ là Nguyễn thị Xuân, tên gọi trong gia đình là cô Sang tức Minh Xuân.
 
Tôi nhập ngũ đi bộ đội cuối năm 1952. Cô Vàng và cô Xuân tình nguyện vào công tác hộ lý trong một đơn vị quân nhụ. Ðược mấy tháng sau ông Trần Ðăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục hậu cần mấy lần đến gặp cô Xuân. Ðầu năm 1955 thì đem xe tới đón về Hà Nội, nói là để phục vụ Bác Hồ. Ðược mấy tháng sau thì cô Xuân cũng xin cho cô Vàng về Hà Nội, ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm với cô Xuân và cô Nguyệt con gái ông Hoàng văn Ðệ cậu ruột cô Xuân.

    Ðã luôn 2 năm tôi chỉ được tiếp thư chứ không được gặp cô Vàng, người yêu của tôi. Nhưng khoảng tháng 10 năm 1957 tôi bị thương nhẹ được đưa về điều trị tại bệnh viện Huyện Hoà An. Chúng tôi vô cùng sung sướng lại được gặp nhau. Trong một tuần lể cô Vàng kể lại mọi nỗi đau xót cô đã gặp phải cho tôi nghe. Tôi xin ghi lại tỉ mỉ những lời cô Vàng tâm sự với tôi, mà không bao giờ tôi có thể lãng quên đi được.
 
Vàng kể:
    Ðầu năm 1955 cô Xuân được về gặp Bác Hồ. Bác Hồ định lấy cô Xuân làm vợ chính thức. Mấy tháng sau chị Xuân xin cho em cùng về ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm, Hà Nội. Còn tầng dưới thì cho ông Nguyễn Quý Kiên, Chánh văn phòng Thủ tướng phủ ở. Vì các lãnh đạo không cho chị Xuân cùng ở với Bác trên nhà chủ tịch phủ, mà giao cho ông Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng bộ Công an trực tiếp quản lý chị Xuân, cho nên chị Xuân mới được đem về ở 66 Hàng Bông Nhuộm, nhà của Công an.

    Cuối năm 1956 chị Xuân sinh được một cậu con traị, Cụ Hồ đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Em (Vàng) có nhiệm vụ bế cháu. Ông Bộ trưởng Công an có nhiệm vụ quản lý chị Xuân nên thường đến luôn. Nhưng một buổi tối vào khoảng mồng 6 hay mồng 7 tháng 2 năm 1957, ông Hoàn ( Bộ Trưởng C.A.) tới, ngồi nói chuyện vu vơ một tí rồi nắm tay chị Xuân, kéo vào một cái buồng xép, từ cầu thang đi lên, vật chị Xuân lên một cái giường nhỏ, định hãm hiếp. Chị Xuân bị nhét khăn vào miệng nhưng vẫn ú ớ la lên. Em hoảng sợ la tru tréo. Còn chị Nguyệt sợ quá, rúm người lại ngồi một góc tường. Nghe tiếng cửa sổ nhà dưới xô xầm vào tường, lão Hoàn bỏ chị Xuân ra, rút khẩu súng lục trong túi áo hoa lên nói to: “Chúng mày im mồm, không ông cho chết hết” rồi hầm hầm chạy xuống thang ra ô tô chuồn.

    Chị Xuân thất thểu đi ra khóc nức nở, ôm choàng lấy em. Em hỏi nó nắm tay chị, sao chị không văng vào mặt nó để nó dắt đi? Chị Xuân vừa nức nở vừa nói: Ðau khổ nhục nhả lắm. Chị phải nói hết để các em tha tội cho chị. Từ hôm chị mới về nhà này, có một bà già độ 60 tuổi ở một buồn dưới nhà, vợ một cán bộ Công an đã chết, lên thân mật nói chuyện với chị rằng: Sao cô ở đây một mình? Bạn đàn bà để tôi nói thật cho cô biết. Cái lão đem cô về đây là một tên côn đồ lưu manh, dâm ô tàn ác vô kể. Tôi xin kể một vài chuyện cho cô nghe. Ông Lương Khánh Thiện, một Uỷ viên Trung ương, bị đế quốc Pháp giết có con gái tên là Bình. Chị Ðường, vợ anh Thiện đem con gái gởi bác Hoàn nhờ bác tác thành cho. Lão Hoàn đã hiếp nó, nó chửa rồi chọn một tên lưu manh vào làm Công an để gả cô Bình làm vợ. Lão lại đem một cô gái có nhan sắc nhận là cháu, cũng hiếp cô gái này cho tới chửa, rồi giết chết quăng xác xuống hồ Ha Le để khỏi mang tiếng. Cán bộ Công an nhiều người biết chuyện của nó, nhưng không ai dám hở răng, vì sợ lão vu cho tội gì bắt giam rồi thủ tiêu.

    Nghe chuyện đó chị cũng khủng khiếp, nhưng lại nghĩ là nó đối với mọi người khác, còn đối với mình thì nó đâu dám. Nhưng chỉ được mấy hôm sau chị nghe tiếng giầy đi nhè nhẹ lên gác, chị chạy ra thì thấy nó đi lên nhếch mép cười một cách xõ lá. Nó chào chị rồi đi thẳng vào nhà, nó ôm ghì lấy chị vào lòng rồi hôn chị.

    Chị xô nó ra nói:
     “Không được hỗn, tôi là vợ ông chủ tịch nước”.
    Nó cười một cách nhạo báng:
     “Tôi biết bà to lắm nhưng sinh mệnh bà nằm trong tay tôi”.

    Rồi nó lại nói: “Sinh mệnh tất cả dân tộc Việt nam, kể cả bố mẹ anh chị nhà bà cũng nằm trong tay tôi. Tôi muốn bắt ở tù, thủ tiêu đứa nào tuỳ ý. Và tôi nói cho bà biết cụ già nhà bà cũng không ngoài tay với của tôi”.

    Rồi nó rút khẩu súng lục dí vào ngực chị.
    Chị ngồi xụp xuống ghế nói:
     “Anh cứ bắn đi”.
    Nó cười khì khì :
    "Tôi chưa dại gì bắn. Tôi tặng bà vật khác".
    Nó dắt súng vào túi quần rồi rút ra một sợi dây dù to bằng chiếc đũa, đã thắt sẳn một cái thòng lọng. Nó quàng cái tròng vào cổ chị rồi kéo chị đi lại cái giường kia, đẩy chị nằm xuống, rồi đầu sợi giây nó buộc vào chân giường. Chị khiếp sợ run như cầy sấy.

    Nó nói “Bây giờ bà muốn chết tôi cho bà chết“.     Rồi nó lột hết quần áo chị, nó ngồi xuống nó ngắm nghía ngâm nga:

    Rõ ràng trong ngọc trắng ngà,
     đào nguyên lạc lối đâu mà đến đây?
    Phẩm tiên đã đến tay phàm,
    thì vin cành quýt cho cam sự đời. 


    Rồi nó nằm đè lên hiếp chị. Chị xấu hổ lấy tay che mặt.

    Nó kéo tay chị nói: “Thanh niên nó phục vụ không khoái hơn ông già mà còn vờ làm gái “.

    Xong nó cởi thòng lọng cho chị, rồi nó ngồi bên chị tán tỉnh hàng giờ:
    "Anh thương em lắm. Người ta gặp hạnh phúc phải biết hưởng hạnh phúc. Nếu em thuận tình thì muốn gì cũng có.
    Nó đeo vào tay chị một chiếc nhẫn vàng, chị đã ném vào nhà xí.
    Nó lại dặn: “Việc này phải tuyệt đối bí mật, nếu hở ra thì mất mạng cả lũ và tôi nói cho cô biết ông cụ tin tôi hơn cô" .

    Rồi từ đó chị biến thành một thứ trò chơi của nó. Thấy bóng dáng nó chị như một con mèo nhìn thấy con cọp, hồn vía lên mâỵ Nó muốn làm gì thì tuỳ ý nó. Trong mấy tháng trời chị tính quẩn lo quanh, không biết tâm sự với ai mà không làm sao thoát khỏi nanh vuốt của nó. Nhớ lại lời nói của bà già, chị liền xin bác cho hai em về đây, mong tránh được mặt nó. Nhưng những hôm Công an gọi các em đi làm hộ khẩu, đi làm chứng minh thư lâu hàng buổi là nó tới hành hạ chị. Nó bảo chị phải nói cho hai em biết. Phải biết câm cái miệng nếu bép xép thì mất mạng cả lũ. Hôm nay nó lại đây trắng trợn như vậy vì nó tưởng chị đã dặn hai em rồi. Bây giờ việc đã xẫy ra chị thấy rất nguy hiểm.

    Em nói: “Hay là chị em ta trốn đi”.
    Chị Xuân nói: “Sau ngày sinh cháu Trung, chị thưa với Bác, bây giờ đã có con trai, xin bác cho mẹ con ra công khai”.

    Bác nói: “Cô xin như vậy là hợp tình, hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Ðức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó cô đành phải chờ một thời gian nữa”.

    Mấy tuần trước Bác lại hỏi chị: “Các cô ở đó có nhiều người lạ tới thăm phải không?”.
    Chị thưa: “Ba chị em không có ai quen biết ở Hà Nội. Còn bà con ở Cao Bằng không biết chị em ở đâu”.
    Bác nói: Không nhẽ ông Bộ Trưởng Công an nói dối.

    Chị suy nghĩ mãi mới thấy rõ, nó muốn vu cáo chị em ta liên hệ với gián điệp hoặc đặc vu gì đó để định kế thoát thân nếu việc của nó bị bại lộ Bây giờ ta trốn cũng không làm sao thoát khỏi tay nó, mà nó còn vu cáo giết hại ba chị em chúng ta.

    Chị Xuân lại nói: “chị bị giết cũng đáng đời, chị rất hối hận xin hai em về đây để chịu chung số phận với chị”.
    Em thấy nguy hiểm vì tên Hoàn đã nổi tiếng ở Bộ Công an là một tên dâm bôn vô cùng tàn ác. Ðến độ một tuần sau, vào 7 giờ tối ngày 11 tháng 2 năm 1957, ngày em còn nhớ như đinh đóng cột. Một chiếc xe com măng ca thường đón chị Xuân lên gặp bác Hồ, anh Ninh xồm, người bảo vệ Trần Quốc Hoàn chuyển lên bảo vệ Bác, vào gặp chị Xuân nói lên gặp Bác. Chị Xuân mặc quần áo, xoa nước hoa rồi ra đị Sáng hôm sau, 12 tháng 2, một nhân viên Công an Hà Nội đến báo tin chị Xuân gặp tai nạn ô tô chết rồi, hiện còn để ở nhà xác bệnh viện Phủ Doãn. Em hốt hoảng đưa cháu cho Chị Nguyệt, ra lên xe Công an vào bệnh viện. Em không được vô nhà xác, họ nói còn mổ tử thi. Lên một phòng chờ em thấy trong phòng đã khá đông người: Công an, Tòa án, Kiểm sát viên.

    Sau một tiếng, hai bác sĩ, một cán bộ Công an, một kiểm sát viên lên phòng chờ, đem theo một tờ biên bản đọc to lên cho mọi người nghe. Tử thi thân thể không có thương tích gì, thấy rõ không bị tai nạn ô tô và cũng không phải bị đâm chém đánh đập gì. Mổ tử thi trong cơ thể lục phủ ngũ tạng cũng không có thương tích gì. Da dầy không có thức ăn, không có thuốc độc. Tử cung không có tinh trùng biểu thị không bị hiếp dâm. Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nức. Mổ sọ não không còn óc, mà chỉ còn nước nhờn chảy tuôn ra. Bác sĩ tuyên bố đây có thể bị chùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh vào giữa đầu. Ðây là phương pháp giết người của bọn lưu manh chuyên nghiệp của nhiều nước đã xử dụng.

    Em vô cùng đau khổ chạy về kể chuyện lại cho chị Nguyệt nghe để hai chị em cùng khóc. Ít lâu sau một cán bộ Công an đến bế cháu Trung đi, chúng em không được biết đem đi đâu. Rồi em thì được đi học một lớp y tá của khu tự trị Việt Bắc ở Thái Nguyên. Chị Nguyệt không biết họ cho đi đâu sống chết thế nào. Học mấy tháng thì em được chuyển về bệnh viện Cao Bằng, em khóc luôn, họ cho là em bị thần kinh nên cho về đây điều trị. May lại được gặp anh kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Em nghĩ anh chỉ bị thương nhẹ, anh còn sống được lâu anh sẽ nói rõ cho toàn dân biết được vụ bê bối này. Còn em thì chắc chắn sẽ bị chúng giết vì em đã nói vụ này cho nhiều chị em bà con biết. Bọn hung thủ còn theo dõi em. Ở Cao Bằng có hôm em thấy thằng Ninh xồm tới gặp ông bác sĩ bệnh viện trưởng, được ít hôm họ tuyên bố em bị thần kinh được chuyển về điều trị tại Hoà An.

    Tôi chỉ được gặp Vàng em tôi có một tháng, đến ngày mồng 2 tháng 11 năm 1957 cô Vàng đi về thăm ông cậu Hoàng văn Ðệ. Hung thủ đi theo rồi giết chết em tôi quăng xác xuống sông Bằng Giang đến ngày mồng 5 tháng 11 mới nổi lên ở cầu Hoàng Bồ. Tôi được tin sửng sốt chạy về cầu Hoàng Bồ thì thi hài đã được kiểm nghiệm và chôn cất rồị Nghe dư luận xôn xao bị đánh vở sọ, đồng hồ vẫn còn nguyên và người nhà đã nhận về chôn cất. Tôi đâm bổ về Hà Nội liên lạc được với một cậu bạn cùng học làm việc ở Toà án Hà Nội. Tôi kể vụ án em tôi bị giết thì bạn tôi sao cho tôi một bản Công Văn Viện Kiểm sát hỏi toà án về vụ em tôi và cô Xuân bị giết. Tôi xin sao bản văn đó trình ông để tiện việc điều trạ Vụ này nhiều người bị giết. Cô Xuân, vợ cụ Hồ Chí Min h, cô Vàng, vợ chưa cưới của tôi, cô Nguyệt, còn nhiều người ở Trường y tá Thái Nguyên nghe chuyện Vàng kể đi nói chuyện lại cũng bị giết lây.

    Mấy chục năm nay tôi tim gan thắt ruột, nghĩ cách trả thù cho em tôi nhưng sức yếu thế cơ đành ngậm hờn chờ chết. Theo Vàng dặn lại, tôi liên hệ với một số cán bộ về hưu Công an, kiểm sát họ cho tôi biết cậu Trung ngày đó đã được đưa về cụ Bằng nuôi. Ðộ 4, 5 tuổi thì gửi cho Chu Văn Tấn, đến năm 13 tuổi là năm 1969 ngày Bác Hồ mất thì giao cho ông Vũ Kỳ, nguyên Thư Ký của Bác, nay là Phó Giám đốc Bảo tàng Hồ chí Minh làm con nuôi. Vũ Kỳ có 2 con đẻ là Vũ Vinh và Vũ Quang, còn Vũ Trung là con nuôi; là con chị Xuân với Bác Hồ. Tôi một thương binh sắp đi qua thế giới khác, máu hoà nước mắt viết thư này nhờ một người bạn chí tình, thành tâm bảo vệ lẽ phải, đánh máy bức thư gởi tới trình ông. Mong ông lưu ý xét cho mấy việc:

    1- Các ông sẵn lòng bảo vệ chân lý điều tra cho ra những đứa thủ mưu, thủ ác, chứ không truy xét những người có lương tâm phát hiện lũ tàn ác.

    2- Ở xã Hồng Việt bà con bạn hữu chị Xuân vào trạc tuổi 45 trở lên còn khá nhiều đều biết rõ ràng cô Vàng, cô Xuân, cô Nguyệt và chắc gia đình của cô Xuân còn khá nhiều di vật của cô Xuân. Nhưng tất cả mọi người đều khiếp sợ, không dám hé răng. Mong ông cho điều tra thận trọng, bí mật, vì việc điều tra này bị lộ thì cả lô bà con này bị thủ tiêu.

    3- Cậu Nguyễn Tất Trung còn sống khoẻ mạnh nhưng việc điều tra lộ ra thì cậu cũng dễ dàng bị thủ tiêụ Tên hung thủ lái xe đón bà Xuân đi giết là Tạ Quang Chiến hiên nay là Tổng cục Phó Tổng cục Thể dục Thể thao, còn tên Ninh xồm thì chúng tôi không hiểu đã leo lên chức vụ nào rồi.

    Từ thế giới khác, kính chúc Ngài nhiều hạnh phúc.

    Vợ chồng Nguyễn thị Vàng