Tuesday, January 7, 2014

Cờ đỏ sao vàng – từ đâu ra?

Chia sẻ :
“Logo nước Việt” hôm nay

Quốc kỳ nước CHXHCN Việt Nam
Là người Việt Nam hôm nay, chúng ta ai cũng bị phải quá quen với Cờ đỏ sao vàng là Quốc kỳ của quốc gia “mình”, là cái logo nước Việt, mà mấy ai giải thích được nó xuất phát từ đâu và nó có ý nghĩa gì và đại diện cái gì, tại sao nó – cái hình chữ nhật đặc màu đỏ máu có ngôi sao vàng năm cánh ở giữa đó - lại được Hồ Chí Minh chọn là lá cờ đại diện cho đất nước và dân tộc Việt ta từ cái ngày ở hang Pắc Bó, cho đến hôm nay?

Bài này, tôi xin cố gắng trả lời câu hỏi đa phần (nó là gì, nó từ đâu, tại sao nó được chọn, và nó còn được chọn là logo đất nước như thế nào?...) này về cái logo kệch cỡm đó.

Xuất xứ ở Việt nam

Về thông tin “lịch sử chính thức” của đảng CSVN, thì khoảng năm 1944-1945 trước khởi nghĩa Tháng Tám, Hồ chí Minh đã chọn từ nhiều đề xuất của các “họa sĩ cách mạng Việt” đưa lên một làm logo nước Việt bên cạnh logo đảng CSVN (cờ đảng) là cờ đỏ búa liềm, hầu như không có giả thích vì ai ai cũng sung sướng tự hào chấp nhận hai ngọn cờ đó. Dân Việt ta lúc đó và cả đến hiện nay có lựa chọn nào khác đâu.

Sau 1975, nhiều kẻ còn cạnh tranh bản quyền sáng tác logo quốc gia đó, mà đảng vẫn lặng im bất phân minh (truyền thống của đảng mà). Rồi đề chuẩn bị cho Đại hội đảng VI người ta còn phát động thi đua sáng tác thay đổi quốc kỳ và quốc ca mới, nhưng đâu vẫn hoàn đó, giống như phong trào sửa đổi Hiến pháp vừa rồi. Chỉ thấy lá cờ đỏ sao vàng đó ngày càng đẫm máu dân hơn, và phủ bóng đỏ khắp nơi, mọi lúc trên đời sống dân Việt trong nước…

Ví dụ như: sắp Tết Nguyên đán rồi, họ lại sắp xua quân đi bắt dân treo cờ đỏ sao vàng ăn tết màu đỏ lần thứ gần bảy chục đây...Nhưng chúng ta đếu thấy lá cờ đó có ăn nhập gì với cái văn hóa ăn Tết theo Lịch tàu của dân ta đâu, nó cũng chẳng có dính gì đến văn hóa Việt bằng như mấy cái cờ đám tang có hình vuông bốn năm màu của dân ta dùng phổ biến hôm nay

Gốc gác Cờ đỏ Sao vàng xuất phát từ đâu?

cờ của đảng cộng sản Nga
Cờ đỏ như là cờ quốc gia, xuất phát lần đầu tiên ở nước Nga, với nền đỏ búa liềm, cũng là cờ của đảng cộng sản Toàn nước Nga mà Lenin và Trotsky cầm đầu. Búa và Liềm đại diện cho hai giai cấp chính trong đảng cộng sản là công nông, ai cũng biết thế, còn màu đỏ để phân biệt với cờ màu trắng của Nga Hoàng và quân đội của họ (Bạch vệ). Quân đội cộng sản cũng vì thế được gọi là Hồng quân. Từ đó, màu đỏ là màu cách mạng Nga, cùng với búa và liềm, lan ra toàn thế giới, như chung ta biết.

Một ngôi sao năm cánh màu đỏ được Trotsky thêm vào đảng kỳ và quốc kỳ vào năm 1923 (trên nền đỏ chúng thành sao vàng cùng màu búa liềm), và Trotsky cũng ra lệnh cho mỗi người lính Hồng quân đính trên mũ và trên áo một ngôi sao năm cánh đỏ. Việc này Trotsky làm sau khi được giải thích là năm cánh sao đỏ đại diện cho năm Châu lục sẽ được cách mạng Nga phát triển đến trên toàn Thế giới, điều mà Trotsky đặc biệt tâm đắc và tham vọng.

Từ đó, thông qua Quốc tế cộng sản 3 và 4, và các Comintern của chúng mà cờ đỏ búa liềm và cờ đỏ sao vàng được các học trò cộng sản của Leenin/Trotsky/Stalin từ tất cả các nước mang về nước mình làm đảng kỳ và quốc kỳ của họ.

Comintern và những lá Cờ đỏ sao vàng ở Châu Á

Đảng kỳ
Comintern là Quốc tế Cộng sản (Communist Internaional) nằm ở các khu vực, ở Châu Á họ có văn phòng tại Trung quốc (Hongkong, Thượng Hải) và Singapore, để chỉ đạo và điều phối các đảng cộng sản các nước, từ Trung Quốc, Triều Tiên, Việt, Thái, Miamma, Malaysia, Indonesia… Từ những năm 30, 40 rồi 50 thế kỷ trước, các đảng cộng sản khu vực châu Á trên đã bắt đầu xuất hiện với những lá cờ màu đỏ và hoạt động bạo lực rất tích cực khắp nơi…

Về đảng kỳ, tất cả mọi đảng cộng sản đều lấy mẫu cờ đảng CS Toàn Nga là mẫu, đó là cờ đỏ búa liềm vàng ở giữa, có thểm thêm chữ tên đảng mình theo tiếng từng nước như KPCC của Nga, KPI của Indonesia, MCP của Malaysia. Những đảng có tên hay thay đổi như đảng CSVN thì chỉ dùng cờ đỏ búa liềm là đảng kỳ cho ổn định, Trung Quốc cũng vậy.

Điều thú vị xuất hiện ở quốc kỳ thống nhất của các nước cộng sản châu Á. Nếu với cái nôi cách mạng cộng sản Nga, đảng kỳ là quốc kỳ (đảng kỳ của họ sau có thêm hình đầu Lenin rồi Stalin và Marx), thì quốc kỳ của của các nước này đều chỉ có những ngôi sao vàng năm cánh mà Trotsky ưa thích (chiếm lĩnh năm Châu!), nhưng chúng mang them một ý nghĩa khác.

Chúng ta hãy bắt đầu từ quốc kỳ Trung Quốc hiện nay, với nền đỏ và năm ngôi sao vàng, một lớn ở trên và bốn nhỏ ở dưới tròn xung quanh. Năm ngôi sao lúc này được cộng sản Trung Quốc gán cho ý nghĩa đại diên năm dân tộc chính của Trung Hoa: lớn nhất ở trung tâm là người Hán, và bốn dân tộc “tự bị trị” là Tây Tạng, Choang, Nội Mông và Tân Cương.

Tiếp theo, quốc kỳ của Miến Điện do đảng cộng sản Burma dự kiến sẽ là cờ đỏ bốn sao, trong đó một sao lớn hơn nằm góc trên bên trái (đại diện dân tộc chính là Barma chiếm khoảng 70% dân số), hai dân tộc tiếp theo chiếm gần 10% dân số là Shan và Kayin đước đại diện bởi hai ngôi sao nhỏ hơn, và ngôi sao nhỏ thư ba đại diện khoảng ba chục sắc tộc còn lại trong đó đông đảo nhất là người Rakhine chiếm khoảng 3.5% dân số…

Khá “đẹp” là lá cờ đỏ ba sao dự kiến là quốc kỳ Malaysia do đảng cộng sản Malaysia chuẩn bị, có ba ngôi sao bang nhau xếp hình tam giác chính giữa, đại diên ba sắc to lớn của Malaysia là người Malay, người Indun (gốc Indonesian) và người Hoa. Rất tiếc là đảng cộng sản Malaysia (MCP) đã không thành công để dùng quốc kỳ này…Lý do? Lãnh tụ - tổng bí thư của MCP từ 1938 đến 1947 là Lai Te là người Việt (tiếng tàu là Lai Teck) là người của Comintern cử đến sau khi hàng trăm lãnh tụ và thành viên MCP người Malay, Hoa và Indo bị ai đó bí mật bán đứng cho chính quyền Anh (giống như hàng loạt lãnh tụ cộng sản Việt bị Pháp bắt giết hết dọn đường cho sự xuất hiện cũng năm 38/39 của Hồ chí Minh ở Việt Nam, như tôi đã để ý trong một entry khác)… Lai Te bị kết tội là gián điệp tam trùng của Trung Quốc, Nhật và Anh, nhưng chỉ bị hạ bệ (đảng cộng sản Việt Nam rút về!) sau khi biển thủ 1 triệu đô từ quĩ đảng…Không biết sau khi về nước đồng chí Lai Te (Lai Teck) đã được đảng CSVN hay đảng mẹ CSTQ phân công công tác vào đâu với tên gì mới, nhưng những gì đồng chí Lai Te để lại sau khoảng 10 năm công tác ở MCP chắc chắn làm dân tộc này tởn đến muôn đời bọn cộng sản, nhưng cũng không tệ hại như đồng chí Hồ Chí Minh để lại (và ở lại) với đảng CSVN từ 1938 đến 1969… Hai đồng chí này đều là cán bộ ăn lương của Comintern do CS Trung Quốc điều hành cả, vì KPCC của Stalin thời đó rất loạn rồi lại vướng vào Thế chiến II.

Điều thú vị là ở lá quốc kỳ của Indonasia do đảng cộng sản Indonasia (KPI) dự kiến. Có hai ngôi sao đỏ viền vàng trên nền đỏ đứng cạnh nhau hay lấp ló nhau ở vị trí góc trên bên trái (giống như quốc kỳ Trung Quốc), đại diện cho hai nhóm sắc tộc chính của Indonesia là Javanese (chiếm khoảng trên 42% dân) và Sundanese (16%). Nhưng Indonesia là quốc gia có đến trên 300 dân tộc mà chỉ có hai được đại diện trên lá quốc kỳ, có nghĩa là trên 300 dân tộc chiếm trên 42% dân số đã bị cộng sản KPI bỏ qua nên họ thất bại trong đẫm máu chăng, dù đã được Trung Quốc hỗ trợ người và vũ khí đầy mình? Hai ngôi sao thì họ không giữ được nhưng máu thì họ đã nhuốm đỏ đất nước…Nhưng vẫn thật may cho dân tộc quốc gia Inđonesia!

(Các bạn có thể dễ dàng tìm thấy và kiểm tra về các lá quốc kỳ trên trong wiki về các đảng CS).

Nói về các lá cờ đỏ đẫm máu năm sao, bốn sao, ba sao và hai sao là để quay về nói lại về cái logo nước Việt hiện nay, có lẽ là đẫm máu nhất, một sao.

Tại sao Cờ đỏ một sao vàng?

Theo logic của gia đình cờ đỏ cộng sản trên, thì cờ đỏ một sao vàng của Việt Nam hôm nay là em út trong đám trên, cùng mẹ cùng cha, cũng máu mủ ruột già, cũng xuất xứ từ “các bố” Nga rồi từ Comintern Tàu. Cùng một màu máu lửa chiến tranh. Và ngôi sao là đại diện cho dân tộc Việt trên bãi máu (54 dân tộc anh em khác nên trốn vào rừng xanh kỹ nhé!), thế thôi.

Như vậy, chúng ta đã trả lời gián tiếp các câu hỏi ban đầu: Nó là gì? Nó là chiến tranh đổ máu, nó là mang chết chóc (bạo lực cách mạng) đến mọi nơi. Nó từ đâu? Nó từ Nga và Tàu. Tại sao nó được chọn cho Việt Nam? Vì Comintern phân công và phân chia thế, tùy theo tình hình sắc tộc trong các quốc gia Đông Nam Á mà Trung Quốc phụ trách trực tiếp thực hiện.

Và nó đã được chọn là logo đất nước Việt như thế nào? Qua phân công của Comintern Tàu và tài đóng kịch (hay bịa kịch sau này?) – vở kịch “chọn quốc kỳ trong hang Pắc Bó” của diễn viên đại bịp đại tài - đồng chí cộng sản quốc tế HCM…

Lá cờ em út trong gia đình cờ cộng sản lại trở thành quốc kỳ duy nhất trong số các lá kỳ “đàn em” suốt gần 70 năm qua (không kể quốc kỳ mẹ 5 sao), là vì nó đã bị thấm đẫm nhiều máu xương nhất của dân tộc em út đó nhất. Tất cả chỉ vì dân tộc đó phải sống sát cạnh bà mẹ đẫm máu Trung Hoa.


Quốc kỳ của chúng ta hiện nay, rõ ràng là chẳng dính dáng gì với Lịch sử, văn hóa, đất nước, con người dân tộc Việt ta từ ngàn năm nay cả, mà lẽ ra một lá quốc kỳ phải thế, như quốc kỳ của mọi dân tộc khác – thể hiện văn hóa, ý chí và nguyện vọng của họ.

Chúng ta đâu có nguyện vọng mang bạo lực cách mạng đến năm Châu? Nó đã là thứ hình ảnh của tội ác cộng sản đối với Loài người, và ngoại lai hoàn toàn với dân tộc Việt ta. Quyết định chọn một quốc kỳ như thế dường như đã “xong” trước khi HCM khăn gói về phương Nam và chui vào hang Pác Bó…

Ngoài ra, chúng ta có nên mãi đưa xương máu do tội ác của cộng sản làm logo cho đất nước?

Xương máu là vô giá, nhưng để làm biểu tượng dân tộc, một đất nước? Tự hào là một dân tộc luôn tự làm máu xương mình đổ tràn lan trong chiến tranh liên miên?

Cái gì làm máu xương dân tộc ta đã đổ nhiều thế trong suốt gần thế kỷ nay? Đó là búa liềm hay bạo lực cách mạng phô trên lá đảng kỳ đang cầm quyền ở nước ta suốt gần 70 năm nay.

Lá quốc kỳ Việt Nam hôm nay chỉ là bóng dáng của những lá đảng kỳ đẫm máu đang bị thế giới đốn gục khắp nơi. Tôi tin một ngày gần đây đảng kỳ CSVN sẽ gục để quốc kỳ Việt Nam không còn một màu đẫm máu nữa.

Một quốc kỳ thực Việt sẽ sớm được giương cao và tung bay trên đất nước, trong lòng mọi người Việt.

Tôi tin.

Phan Châu Thành
(Dân Luận)

Bộ phim TỬ CẤM THÀNH

Nước Đức phát giác một công trình do người Việt làm ra mà Tàu giấu nhẹm để nhận là của Tàu
 
 
Bộ phim TỬ CẤM THÀNH
 
Có thể dùng PC “burn” vào DVD tất cả những phần này từ Part 1 cho đến hết Part 6 . Đây là tài liệu lịch sử rất quý giá trong kho tàng văn hóa VN mà người Tàu đã dấu diếm trên 600 năm bây giờ mới được “phanh phui” ra.
 
Trong một bộ phim do đài truyền hình Đức thực hiện và được phụ đề Việt ngữ vì nội dung của cuốn phim nhằm ca ngợi công trình kiến trúc tuyệt vời của một người Việt Nam, mà người Tàu cầm nhầm hàng mấy trăm năm qua, nay đã bị thế giới phanh phui.
TRẺ VIỆT ÂU CHÂU PHỤ ĐỀ VIỆT NGỮ CHO PHIM ĐỨC CA NGỢI NGƯỜI VIỆT XÂY TỬ CẤM THÀNH BẮC KINH
 
 
Mời xem bộ phim Tử Cấm Thành:
 
 
 
 
 
 
 

Trên các diễn đàn Internet vừa xuất hiện một bộ phim do đài truyền hình Đức thực hiện và được phụ đề Việt ngữ vì nội dung của cuốn phim nhằm ca ngợi công trình kiến trúc tuyệt vời của một người Việt Nam. Kiến trúc này đã được người Tàu cầm nhầm hàng mấy trăm năm qua, nay đã bị thế giới phanh phui.
 
Công việc phụ đề Việt ngữ cho bộ phim lịch sử này do 3 người trẻ ở Âu châu khởi xướng và thực hiện. Thoạt tiên do cô Phương Thùy (Finland) giới thiệu và Xuân Trường cùng Cẩm Vân (Germany) bắt tay thực hiện và hoàn tất vào giữa tháng 9, 2009.

Mọi người có thể download và xem thoải mái trên YouTube hoặc vào trang nhà www.vnlibraryonline.com (trong phần Phim-Hình, chọn “Phim Video” để xem).

Bộ phim “Tử Cấm Thành: Bản Di Chúc Của Một Bạo Chúa” được phát hình rộng rãi từ tháng 11 năm 2008. Nội dung phim xoay quanh bạo chúa Tàu triều Minh, Thành Tổ Vĩnh Lạc, tức Chu Đệ, con thứ tư của vua khai sáng triều Minh Chu Nguyên Chương. Từ bé, Chu Đệ được đánh giá là người đa mưu, túc trí. Khi mới 9 tuổi đầu, Chu Đệ đã một mình, không cần tùy tùng, có thể tự mưu sinh được trong rừng sâu núi thẳm. Sau khi dấy binh cướp ngôi vua từ tay ấu chúa vốn là cháu của mình, Chu Đệ đã ra tay tàn sát tất cả triều thần cũ để trừ hậu hoạn và thay vào đó, ông trọng dụng thái giám. Trong đám thái giám cận thần, có Nguyễn An, nguyên là tù binh từ Việt Nam, được Chu Đệ giao cho việc vẽ kiểu và chỉ huy hàng triệu nhân công để xây dựng cung đình, nội phủ cho Minh triều.

Phim có đoạn mở đầu thật hay:

“Tử Cấm Thành giữa trung tâm Bắc Kinh, một thời là nơi ngự triều của những hoàng đế Trung Hoa hùng mạnh, ngày nay vẫn là cung điện lớn nhất trên thế giới. Lịch sử của nó gắn với hoài bão của một con người. Tên ông ta là: Chu Đệ.
“Chu Đệ là một kẻ tiếm ngôi, ông đã dùng bạo lực để dành quyền thống trị Trung Hoa. Chu Đệ đày đọa tất cả những ai cản trở tham vọng quyền lực tuyệt đối của mình. Biểu tượng quyền lực của vị hoàng đế này là Tử Cấm Thành, một thế giới đầy bí ẩn với những nghi lễ duy trì từ đời này sang đời khác.

“Viên thái giám Nguyễn An là kiến trúc sư trưởng của công trình này. Thiết kế bậc thầy của ông dựa trên những chuẩn mực lâu đời. Không có chi tiết nào được phác thảo một cách ngẫu nhiên, mà tất cả đều mang một ý nghĩa biểu trưng nào đó.
“Làm thế nào mà Nguyễn An lại có thể xây dựng một cung điện đồ sộ như thế chỉ trong có 3 năm ?

“Tham vọng xây dựng một cung điện sánh ngang với đất trời của Chu Đệ đã trở thành hiện thực. Tuy nhiên công trình để đời của ông lại chứa đựng sẵn trong nó mầm mống của sự suy tàn...”

Thế mà suốt trong 600 năm liền, người Tàu dấu nhẹm tác giả công trình xây dựng Tử Cấm Thành, niềm hãnh diện của dân tộc và đất nước Trung Hoa. Nay thì đã có các công trình soi sáng lịch sử, đưa sự thật ra công luận.

Đầu tiên là đại học Cambridge, Hoa Kỳ, vào năm 1986, ghi thuật chi tiết việc kiến trúc Tử Cấm Thành vào thời Minh Thành Tổ, do kiến trúc sư Nguyễn An, người Việt Nam đảm trách.

Tháng 9 năm 2008, Trung Tâm Nghiên Cứu Văn Hóa Việt Nam tại Little Saigon, California, cho xuất bản tác phẩm Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông của tác giả Du Miên. Đề tài người Việt Nam vẽ kiểu và xây Tử Cấm Thành Bắc Kinh chiếm ¼ nội dung tác phẩm.

Tháng 11 năm 2008, đài truyền hình ZDF Dokukanal (Germany) thực hiện bộ phim Tử Cấm Thành Bắc Kinh: Bản Di Chúc Của Một Bạo Chúa, một lần nữa làm sáng tỏ thêm về tác giả công trình kiến trúc đồ sộ bậc nhất thế giới này: Nguyễn An, một tù binh Việt Nam.

Gần đây, Trung Cộng được thế giới để ý nhiều trên cả 2 mặt xấu và tốt. Sự phát triển kinh tế và bành trướng sức mạnh quân sự của TC đã được ví von là ngang ngửa với siêu cường Hoa Kỳ. Bên cạnh đó, thế giới đã thận trọng với những gì liên quan đến nhãn “Made in China”, thường là hàng nhái, kém phẩm chất và đôi khi đầy chất độc hại.

Tại các nước láng giềng, TC càng củng cố quyết tâm đồng hóa Tây Tạng ; kiềm tỏa Miến Điện, Bắc Hàn và chứng tỏ vai thiên tử và chư hầu giữa Bắc Kinh và Hà Nội.

Mối bang giao “hữu hảo” giữa TC và VN ngày càng hé lộ nhiều âm mưu toan tính thâm độc đã khiến cho người Việt khắp nơi trên thế giới đặc biệt quan tâm.
 
Bác Mai Luông chuyển

Blog của Lê Anh Hùng

http://leanhhungblog.blogspot.com/2014/01/cuoc-trao-oi-giua-cac-vi-lao-thanhcach.html?showComment=1389122313727#c2019996585310083285

Tôi gọi họ là Anh Hùng


Tôi gọi họ là Anh Hùng
Đặng Chí Hùng 
 
Trong cuộc chiến mà "Bên thắng cuộc" (theo cách gọi của tác giả Huy Đức) đã được đặt vào thế “tất nhiên phải thắng” như tôi từng chứng minh trong 2 bài “Những sự thật cần phải biết - phần 1” thì không thể đem thành bại ra mà luận anh hùng...
 
Cứ mỗi độ xuân về, những ngày tháng 3 cho đến cuối tháng 4, đã gần 40 năm qua chúng ta thường được nghe những luận điệu lặp lại của những người cộng sản chuyên nghề ngậm máu phun người và làm thí ít mà báo cáo láo thì nhiều về cái gọi là “Chiến thắng lẫy lừng” thì tôi lại phải xuống bút.
 
Có lẽ tôi không cần phải nói lại về bản thân tôi vì tôi chẳng có cái gốc “Ngụy” để mà đi “chống phá” cách mạng. Nhưng tôi thấy cần phải luận anh hùng với đôi dòng để bạn đọc thấy trong cuộc chiến mà "Bên thắng cuộc" đã được đặt vào thế “tất nhiên phải thắng” thì không thể đem thành bại ra mà luận anh hùng...
 
Tại sao tôi nói như vậy? Vì trong cuộc chiến phi nghĩa mà cộng sản gây ra khiến nhân dân điêu linh (Xin xem thêm “Những sự thật không thể chối bỏ - phần 13”) thì kẻ thắng đã được đặt vào thế “được thắng”, còn người “thua” thì thực tế họ không thua mà họ đang thắng trong lòng chúng tôi, những người dù sinh sau đẻ muộn.
 
Một chế độ nào cũng có những khuyết điểm, Việt Nam Cộng Hòa không là ngoại lệ, nhưng ở chế độ đó con người đúng nghĩa là con người, ở đó con người không phải con vật, con thú cho nhà cầm quyền muốn làm gì thì làm như chế độ tôi đang phải sống. 
 
Điều này tôi đã chứng minh ở “Những sự thật cần phải biết - phần 2”. Nói như vậy để chúng ta thấy rằng tôi không có ý ca ngợi VNCH một cách vô lý. Trong con mắt của tôi, đó là một chế độ đáng sống hơn vạn lần so với cộng sản ngày nay. Và nếu được cho lựa chọn thì tôi sẽ quay ngược thời gian về làm người lính VNCH – vì với tôi họ là “Anh Hùng”!
 
Đã cuối tháng 3 gãy súng (theo lời tác giả Cao Xuân Huy) của gần 40 năm sau cuộc chiến mà ở đó những người anh hùng đã gục xuống vì chính nghĩa. Họ đã gãy súng nhưng họ thực sự là anh hùng. Hãy bình tĩnh nhìn lại họ để xem những gì tôi gọi họ - những người lính VNCH là anh hùng có gì sai không?
 
Thứ nhất, trong khuôn khổ bài 1, 2 “Những sự thật cần phải biết” tôi đã chứng minh rằng: VNCH không phải là “ngụy” và những người lính VNCH phải gục ngã vì họ bị ép phải thua và không còn khả năng để chiến đấu. Họ không thể dùng tay không đánh nhau với đoàn quân đông đảo có vũ khí, đạn dược áp đảo đang tiến theo thế cờ chính trị. 
 
Như vậy họ không phải là những người bại trận. Trên thực tế họ bị ép phải “thua”.
 
Thứ hai, với khẩu hiệu “Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm” thì quân lực VNCH đã chiến đấu cho tự do miền nam hơn 20 năm trời. Họ không phải là những kẻ đi gây chiến, xâm lược nước khác, khủng bố như cộng sản (Xin xem thêm “những sự thật cần phải biết - phần 3, 4”). Vậy cớ sao họ vì an ninh, vì quốc gia mà chiến đấu không thể gọi họ là anh hùng?
 
Thứ ba, nhìn lại cuộc chiến VNCH và VNDCCH thì ai cũng thấy gương của những ông tướng dám tuẫn tiết theo thành như trường hợp của tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng... Vậy ai còn có thể nói quân lực có những người anh hùng đó không anh hùng? Dám chết cho lý tưởng của mình, dám chết vì thấy rằng mình dù bị ép thua nhưng cũng có trách nhiệm trong nỗi đau đó có thể gọi là anh hùng không? Có! Rất xứng đáng gọi họ là những anh hùng.
 
Thứ tư, khi so sánh với quân đội nhân dân VN hiện nay tôi càng thấy sự khác biệt của những người anh hùng và những kẻ “tự phong anh hùng”. Nếu quân lực VNCH có Ngụy Văn Thà và đồng đội sẵn sàng hi sinh vì biển đảo tổ quốc thì quân đội nhân dân cộng sản không dám “ho” một tiếng với Trung cộng bắn ngư dân và còn “tri ân” giặc như một đứa con nít đang xu nịnh đám giang hồ mất nết. Vậy ai là anh hùng các bạn cũng đã biết rồi chứ?
 
Thứ năm, sau khi cuộc chiến kết thúc, hàng triệu người lính VNCH còn kẹt lại ở VN chịu thương tật, không ai giúp đỡ, không có lương hưu nhưng họ vẫn sống thẳng thắn và điềm đạm. Trong khi đó quân đội cộng sản tự cho mình là anh hùng thì lại vì cái sổ hưu mà đang cố bám lấy cái đảng khủng bố, độc tài và chịu làm thân nô lệ cho Tàu. Vậy ai là anh hùng? Xin giành sự suy ngẫm này cho chính các vị tướng già quân đội cộng sản.
 
Còn rất nhiều bằng chứng nhưng tôi xin chỉ nêu 5 điều chính cho thấy những người mà tôi gọi là anh hùng – những người lính VNCH là hoàn toàn có cơ sở. Cuộc chiến mà họ phải thua dù họ có chính nghĩa không có ý nghĩa. Điều ý nghĩa đọng lại cho mãi sau này đó là họ đã từng là những người anh hùng, họ xứng đáng được tôn vinh và quan trọng hơn họ đang thắng trong cuộc chiến trong lòng con dân Việt Nam!
 
Xin ngả mũ tri ân những người lính VNCH - Những người anh hùng - Những người đã đặt nền móng cho ý chí không chịu khuất phục cộng sản khát máu!
 
Đặng Chí Hùng  

Sunday, January 5, 2014

Friday, January 3, 2014

Ảo thuật ngoài đường

Mời xem:

http://vitaminl.tv/video/70?ref=fpcxx

Highlight
Right click
Click on Open link
Play

Wednesday, January 1, 2014

Bom xung điện tử

Bom xung điện - hiểm họa mới của nhân loại.

Bằng cách tạo ra một trường điện từ cực lớn, bom xung điện có thể “nướng chín” các thiết bị điện tử trong một khu vực rộng lớn.
Cùng với laser năng lượng cao, bom xung điện (vũ khí viba) đang trở thành một xu hướng phát triển vũ khí mới của thế giới.
Mặc dù thuật ngữ vũ khí viba mới xuất hiện trong thời gian gần đây nhưng khái niệm về vũ khí xung điện từ đã có từ rất lâu, bắt nguồn từ các nghiên cứu về vũ khí hạt nhân của Mỹ trong những năm 1950.
Từ năm 1958, khi tiến hành thử nghiệm bom kinh khí (bom H), các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng một vụ nổ thử trên biển Thái Bình Dương đã gây cháy nổ các đèn chiếu sáng tại một hòn đảo ở Hawaii cách nơi tiến hành vụ nổ hàng trăm kilomét. Vụ nổ cũng đã làm gián đoạn hoạt động của các thiết bị sóng radio ở tận châu Úc.
Các nhà Khoa học bắt đầu coi đây là một khả năng có thể khai thác trong lĩnh vực quân sự. Mỹ là quốc gia đi tiên phong trong việc nghiên cứu bom xung điện từ.
Bom xung điện từ - viết tắt theo tiếng Anh là EMP - là loại vũ khí năng lượng trực tiếp dựa trên ứng dụng bức xạ điện từ. Loại vũ khí này được thiết kế để phá hủy các cơ sở vật chất có sử dụng điện, và điện tử ở một mục tiêu nhất định. Hầu hết các thiết bị ngày nay đều sử dụng điện.
Hầu hết các thiết bị điện và điện tử như: máy vi tính, vô tuyến, tủ lạnh, xe hơi, điện thoại... sẽ bị vô hiệu hóa nếu bị bom EMP tác động. 
Phóng to
Minh họa cơ chế tạo ra trường điện từ của bom xung điện. Nguyên tắc của nó là nhờ vào sức mạnh của vụ nổ trong phần lõi từ, tạo ra hiện tượng đoản mạch làm xuất hiện một trường điện từ rất lớn. Ảnh: Howstuffworks
Cấu tạo của bom xung điện bao gồm một khối hình trụ làm bằng thép chịu lực (còn gọi là phần lõi). Bên trong lõi này chứa đầy chất nổ mạnh. Bao bọc bên ngoài lõi là các cuộn dây kim loại. Một bộ tụ điện được kết nối với các cuộn dây để tạo ra dòng điện chạy qua phần lõi.
Nguyên tắc hoạt động của bom EMP là khi phát nổ, nó sẽ tạo ra một trường điện từ cực lớn làm nghẽn mạch, và phá hủy về mặt vật lý các thiết bị điện tử trong phạm vi tác chiến.
Phóng to
Trường điện từ tạo ra từ vụ nổ của bom xung điện có thể "nướng chín" mạch điện của các thiết bị điện tử trong bán kính hoạt động của nó, không phân biệt quân sự hay dân sự. Ảnh: Survivalplus.
Vũ khí viba còn được dùng để gây ra những tác động tới các chủ thể sinh học. Bom xung điện EMP năng lượng thấp được dùng trong việc chống biểu tình, bạo động. Khi hoạt động, các chùm sóng viba năng lượng thấp sẽ gây ngứa ngáy khó chịu buộc đám đông phải tán.
Dù mới được thử nghiệm nhưng vũ khí viba năng lượng cao đã cho thấy mức độ hủy diệt ghê gớm. Sóng viba được truyền đi với vận tốc ánh sáng sẽ dễ dàng làm đoản mạch, và “nướng chín” các chíp điện tử cũng chư các mạch điện bên trong máy tính, hay các thiết bị thông tin liên lạc. 
Các hệ thống điện tử vốn là “tai mắt” của các hệ thống vũ khí hiện đại. Khi các hệ thống này bị vô hiệu hóa, sức chiến đấu của vũ khí bị vô hiệu hóa.
Các loại vũ khí không dùng điện như súng máy hay pháo phòng không có thể vẫn hoạt động nhưng hiệu quả chiến đấu sẽ bị suy giảm do các hệ thống chỉ thị mục tiêu không hoạt động.
So với vũ khí laser năng lượng cao, vũ khí viba có tính ứng dụng thực tế cao hơn và chi phí thấp hơn. Tuy nhiên, vũ khí này gây nhiều quan ngại về mặt đạo đức. Ngoài việc tiêu diệt các hệ thống vũ khí của đối phương bằng trường điện từ, vũ khí  này còn gây nhiều nguy hiểm đối với con người, đặc biệt về mặt tâm sinh lý.

Quốc Việt.